VÌ EM LÀ BÚP BÊ CỦA TÔI

  -  
Diễn Đàn Kênh Truyện » Truyện cảm xúc Tuổi Teen » Truyện Teen Full » vày Em Là Búp Bê của tớ (Tác giả: Kẻ sở hữu trái táo apple màu đỏ)



Bạn đang xem: Vì em là búp bê của tôi

*

nắm Tắt văn bản truyện:Đồ trẻ mồ côi!- lời nói mà nó luôn luôn nghe khi bị tóm gọn nạt từ hầu hết đứa con trẻ tự hào bản thân có phụ thân có bà mẹ mà quên đi nỗi đau của các đứa trẻ thiếu thốn may mắn, bao gồm nó, phải gánh chịu.Tao hỏi thiệt nhé, mày tất cả đi ăn cắp ăn trộm gì không hả? Nói nghe coi.- giọng nói mỉa mai đến nặng nề ngờ của một cô bé xíu mới tất cả 9, 10 tuổi.Chắc chắn là gồm rồi, không vấn đề gì được, trẻ không cha mẹ mà. Vật dụng vô giáo dục và đào tạo kiểu này mà không có tác dụng thế new lạ.- Giọng một cô nhỏ nhắn khác dường như lớn tuổi nhất đám vang lên trên đầu nó. Vừa nói, cô bé nhỏ ấy bèn giựt mạnh tóc nó lên.



Nhóc_Vy - nai lưng VyTài Khoản: 6980 điểm Cấp 7 KTer VIP Đồng - Hội người sáng tác Có 5 Huy Chương - xem Hoạt Dộng

Chương 1: Búp bê của tôi -Đồ con trẻ mồ côi!- câu nói mà nó luôn nghe khi bị bắt nạt từ đông đảo đứa trẻ tự hào mình có phụ vương có mẹ mà quên đi nỗi đau của các đứa trẻ thiếu may mắn, gồm nó, đề nghị gánh chịu.-Tao hỏi thiệt nhé, mày tất cả đi đánh cắp ăn trộm gì không hả? Nói nghe coi.- giọng nói mỉa mai đến cực nhọc ngờ của một cô nhỏ bé mới có 9, 10 tuổi.-Chắc chắn là gồm rồi, không vấn đề gì được, trẻ không cha mẹ mà. Thứ vô giáo dục và đào tạo kiểu này mà không làm thế bắt đầu lạ.- Giọng một cô bé bỏng khác có vẻ lớn tuổi độc nhất vô nhị đám vang lên phía trên đầu nó. Vừa nói, cô nhỏ nhắn ấy bèn giựt táo bạo tóc nó lên.Đau.Rất đau.Đau cho tới nỗi nó chỉ muốn hét lên.Nhưng nó im lặng.-Sao? ko nói à? nắm là đúng rồi.- Một giọng kì cục vang lên.-Còn chiếc màu mắt nó nữa đó, mọi bạn thấy không?- Cô nhỏ nhắn còn lại vào nhóm tư người ăn hiếp nó nói với giọng mỉa mai đáng sợ.-Cái màu sắc mắt quái gở đó á?-Đồ tạp chủng!Nó cắn răng chịu đựng những cái đạp thô bạo, phần đông lời miệt thị, những lời sỉ vả, các chiếc giật tóc nhức thấu mình. Nó bỗng nhiên thấy khó hiểu. Làm sao những cô nhỏ nhắn này lại rất có thể cư xử rứa khi cả họ và nó cũng mới chỉ mười mấy tuổi đầu? Sao bọn họ lại ko giống bố mẹ họ chút nào, khi mà cha mẹ họ luôn quan tâm, kính yêu với các đứa trẻ bất hạnh như nó khi đến đây có tác dụng từ thiện mà người ta thì...? Rồi nó bỗng dưng tự hỏi phiên bản thân nó một câu hỏi mà nó biết mãi mãi không có câu trả lời: sao con người hoàn toàn có thể dối trá, rất có thể hai mặt như vậy? hầu như cô nhỏ nhắn này luôn luôn tỏ ra ngoan ngoãn nhân từ trước mặt cha mẹ còn sau sườn lưng thì hoàn toàn trái ngược.Đột nhiên, nó thầm cho là liệu chăng thế giới này vốn vậy, vốn cứ dơ bẩn, tràn trề lừa lọc và dối trá?-Các người làm trò gì ở chỗ này vậy?- Một giọng nói cụ thể là của một đứa con trẻ nhưng mát rượi vang lên.Nó tuyệt nhiên không chú ý lên . Bởi vì nó nghĩ cứng cáp ai đó đi ngang qua thôi, với rồi người đó sẽ bỏ đi, sẽ thây kệ hoặc xấu đi người đó sẽ ủng hộ họ với thậm chí còn làm họ thì sao? Nó không muốn.Nhưng không tồn tại chuyện gì thậm tệ xẩy ra cả, ngược lại, hồ hết cô nhỏ bé kia đã thôi đụng vào nó. Nó ngước lên nhìn người mới cho tới kia.Đó là một cậu bé có vẻ đẹp nhất lạnh lùng, thần thái cao niên toát ra lạ thường. Từ mái tóc màu đen bóng tới nước domain authority trắng ngà cùng hai con mắt màu hổ phách (Amber) mát rượi đều trình bày rõ tư chất rộng người. Cậu bé nhỏ đó như tỏa ánh hào quang đãng của một vị vua khiến khó ai tin tưởng rằng đó chỉ là 1 trong cậu nhỏ nhắn con.Cậu nhỏ bé ấy nhìn thẳng vào nó, chính xác là nhìn thẳng vào hai con mắt nó. Tức thì lập tức, nó cúi khía cạnh xuống. Thế đấy, cậu ta đã nhận được ra dòng màu mắt quái đản của nó, chắc rằng cậu ta đang khinh bỉ nó lắm. Nó sẽ kịp thấy được sự quá bất ngờ trong đôi mắt của cậu.Nhưng không...-Biến qua đời mắt tôi ngay.- Giọng nói hững hờ đó một đợt nữa vang lên.Nó quan sát lên, không rõ từ cơ hội nào hầu hết cô nhỏ nhắn kia đã chạy mất. Nơi góc khuất của cô nhi viện này chỉ từ có nó với cậu bé xíu đã giúp nó kia.Cậu bé tiến tới bên nó, ngồi xuống làm sao cho đôi đôi mắt nó nằm hoàn toàn trong tầm đôi mắt cậu. Nhìn chú ý vào đôi màu đá thạch anh tím. Nó mong lảng tránh ánh nhìn đó nhưng thiếu hiểu biết nhiều sao lại không được, nó trọn vẹn bị đôi mắt đối diện có tác dụng đông cứng.Bỗng nhiên, cậu bé bỏng nhếch môi, tạo thành một thú vui nửa miệng, nói:-Em đang là búp bê của tôi.- Nó không thể ai ngờ được câu nói đó.Và nó cũng không hề nhận biết đó đó là khoảng khắc mà lại cậu bé bỏng đó, chính là anh, sẽ đưa cuộc đời nó theo một phía ngoặc khác.*Sáu năm sau...*Trong mẫu ngôi trường danh giá mà chỉ có những cậu nóng cô chiêu bắt đầu được vào cầm này chỉ tất cả mình nó là lạc loài, chưa hẳn con của bất kể tập đoàn nào cả. Nhưng lý do nó vẫn được theo học? vày nó là búp bê của anh- fan thừa kế tập đoàn lớn lớn dạn dĩ nằm trong top 3 những tập đoàn quyền lựa và phong lưu trên vậy giới. Phải, chỉ là 1 con búp bê.Thư viện trường gồm bề dày lịch sử dân tộc nhiều năm cùng với vô vàn sách tương tự một thiên mặt đường cho hầu như kẻ gồm niềm mê mệt tri thức. Mặc dù thế ít học sinh nào trong trường lại như thế, giả dụ có tiếp đây thì đơn thuân cũng là tìm tứ liệu làm mấy bài tập về nhà vớ vẩn.Nằm ở góc cạnh trong cùng thư viện là một trong những không gian hoàn toàn yên tĩnh, tất cả trà, gồm cảnh bên khung hành lang cửa số thơ mộng, hoàn toàn thích hợp cho việc trải nghiệm sách. Thông thường khá ít người ở quần thể này tuy thế giờ thì có tương đối nhiều cô tè thư. Bọn họ tới để ngắm nhìn chàng trai bảnh bao nhất và cũng có thể coi là quyền lực nhất trong chiếc trường này, Kiên, người sở hữu nó, fan đang ngồi thuộc nó ở cái bàn sang trọng nhất.Liếc nhìn tách bóc trà đã dần nguội trên bàn trước phương diện nó, anh nói:-Không uống à?-Em không thích.- Nó đáp.-Uống.- Một từ tuy thế đủ để bắt nó bắt buộc cầm bóc tách trà lên và nhấp một ngụm.- Tốt.- Rồi anh lại liên tiếp đọc cuốn sách đang cầm cố trên tay.Nó vẫn nhấp thêm vài ngụm nữa, nó không thích lại bị anh răn đe, nó cũng không muốn bị anh phạt. Mà dù cho có phạt thì nó cũng ko được phép kháng cự lại, vày nó là búp bê, mãi là búp bê của anh mà lại thôi.




Xem thêm: Bài Hát Mái Trường Mến Yêu Do Ai Sáng Tác, Học Hát Bài Mái Trường Mến Yêu Và Bài Đọc Thêm


Nhóc_Vy - è VyTài Khoản: 6980 điểm Cấp 7 KTer VIP Đồng - Hội tác giả Có 5 Huy Chương - coi Hoạt Dộng

Chương 2: Đừng cười như thế Nó mở mắt tỉnh dậy sau đó 1 đêm kéo dãn dài mệt mỏi. Thứ thứ nhất đập vào đôi mắt nó là đèn chùm trộn lê đẩy đà treo trên trần nhà đang lửng lơ ngay trên đầu nó. Uể oải ngồi dậy, nó đưa ánh mắt một lượt căn phòng quý phái lộng lẫy được tô điểm theo phong cách phương Tây có không hề thiếu tiện nghi như 1 thói quen. Nó không hiểu nhiều nổi, nó sẽ sống trong hộ gia đình này suốt sáu năm liền tuy thế sao địa điểm này không quen với nó quá, ngột ngạt tựa như một lồng kính vậy."Cạch"Cửa mở khiến nó lag mình quay trở về xem chính là ai.-Ơ? Sao anh lại...- Nó ấm úp trong khi thấy anh.-Tôi giữ khóa xe phòng cơ mà.- Anh đưa mẫu chìa khóa lên như minh chứng cho lời nói của mình.-Nhưng...có chuyện gì vậy ạ?- Nó nói.-Hôm ni tôi có câu hỏi bận nên chưa đến trường được buộc phải em hãy mang lại trường một mình đi. Tôi đã nói quản gia Lâm sẵn sàng xe gửi đón em.-Vâng.- Nó gật đầu.- Em hiểu rồi.Và anh đi mất, chỉ từ lại nó một mình trong phòng, cô độc, lạc lẽo dẫu vậy thực ra, trường đoản cú trước tới nay, nó vẫn vốn vậy rồi.*Hôm nay chỉ riêng một mình nó ngồi ở dòng góc rất gần gũi trong thư viện. Gồm vài người bàn tán với nhau, tự hỏi sao này lại một mình, trước giờ nào tất cả thế. Thiệt ra, đó cũng chính là thắc mắc mà nó đang muốn biết được lời giải đáp. Trước đây, khi anh nghĩ học tập thì đồng nghĩa nó cũng nghỉ học chứ chưa bao giờ có chuyện nó tới trường một mình cả. Nhưng từ bây giờ lại khác, cũng tức là công việc bây giờ anh phải làm hết sức quan trọng, rất kín đáo mà nó không bao giờ được biết hay cũng tương tự là được phép biết.Nó thôi lưu ý đến mà lại thả mình vào quả đât trong cuốn sách mang dòng tựa đề "Chiến tranh và hòa bình".-An.- Nó đơ mình khi nghe đến một giọng nói không quen gọi thương hiệu nó. Nó trường đoản cú hoỉ trong ngôi trường này có ai dám hotline tên nó sao, có ai kia đủ gan dạ như nạm à. Vì sao ư? Nó cũng ko rõ, chỉ biết là vì anh. Ngày trước tất cả một đứa bạn va trúng nó trong lớp học, ngay bữa sau cậu ta biến mất và ko rõ tung tích; từ thời điểm cách đó nửa năm, một cô bạn dám doạ nó, chỉ trong một tuần, công ti bố cô ta phá sản với nợ nần ông chồng chất. Chỉ nhì tấm gương điển hình đó thôi là quá đủ để không có bất kì ai dám lại ngay gần nó chứ nói gì là kết bạn.- An.Nó con quay lại.Quả thật có người gọi nó, một con trai trai đẹp không hề thua kém gì anh với làn tóc màu phân tử dẻ, da trắng và hai con mắt đen láy lấp lánh như một khung trời sao thu nhỏ tuổi trong đó. Nó thấy anh ta quen thuộc quen nhưng không ghi nhớ rõ đó là ai cả.*Hắn cần yếu nhầm được, rõ ràng chính là An, là cô nhỏ bé từng ở bình thường trại trẻ mồ côi với hắn ngày trước. Rất có thể giờ nó đã hơi không giống xưa nhưng hai con mắt màu tím thuộc vẻ đẹp như thiên tinh trong truyện cổ tích thì hắn bắt buộc nhầm được.Hắn tiến tới khu vực đó, ngồi đối lập với nó.-Anh là...ai vậy?- Nó hỏi.-Em ko nhớ anh sao?Nó lắc đầu.-Nhưng em tên An đúng không.Gật.-Em từng làm việc trại trẻ mồ côi Phong Linh cần không?Nó không thể tinh được nhưng cũng gật đầu đồng ý xác nhận.-Lẽ làm sao em không nhớ anh Bảo sao?Nó căng mắt rồi mỉm cười.-Anh Bảo?Hắn gật đầu, miệng mỉm cười toe toét.-Sao anh lại ở đây?-Gia đình thừa nhận nuôi anh cũng ở trong hàng phong phú nên anh sắp tới đây học, còn em?Nụ mỉm cười lâu lắm rồi mới xuất hiện trên môi nó vụt tắt. Nó lại trở về với tầm dáng im lìm thường ngày. Thấy vậy, hắn nói:-Không sao, chạm mặt nhau là vui rồi. đi dạo trước anh tất cả gửi thư về cô nhi viện thì nghe viện trưởng nói em đi rồi.-Thi thoảng em cũng về đó.Hắn và nó ngồi cười chơi nói chuyện, ôn lại đều kỉ niệm xưa cũ hồi bé dại với nhau vào sự kinh ngạc của những người. Cả nhị đều không nhận ra, từ đằng xa, một góc nhìn lạnh lùng nhưng đựng đầy căm thù đang găm trực tiếp vào họ.*-An.- Nó rùng mình khi nghe giọng nói đó.-Ơ...anh...- Nó ngạc nhiên, nó cứ ngỡ hôm nay anh ko tới trường.-Còn trên đây là...- Anh quay sang nhìn hắn.-Tôi là Bảo, các bạn của An.- Bảo nói cùng với vẻ thân mật dù ánh mắt thì chẳng tất cả chút gì là như thế cả.-Em cũng có bạn sao? Tôi bất ngờ đấy.- Anh cười cợt sắc lạnh.- Tôi có chút việc cần nói riêng với cô ấy, cậu ko phiền chứ?-Không, cho dù sao cửa hàng chúng tôi cũng còn nhiều thời cơ mà.- Bảo cười cợt đầy hàm ý rồi xoay sang nó.- An...-Dạ?- Nó ngẩng phương diện lên.Ngay lập tức, Bảo hôn dịu lên trán nó. Chuyện này xảy ra quá nhanh khiến cho không chỉ nó cơ mà tất thảy hầu như người chứng kiến đều bắt buộc sững sờ.-Tạm biệt.- Khi trải qua anh, hắn nói tiếp.- và hẹn gặp lại.*Anh ngồi ngay ở kề bên nó, không hiểu sách, hko6ng uống trà nhưng mà cũng không nói gì. Thậm chí là cả khi chuông reo vào lớp đang vang anh cũng mặc khiến nó cũng chẳng dám đi.Thứ viện trở yêu cầu vắng vẻ, chỉ từ có mấy tín đồ thủ thư xung quanh quầy cùng hai ngừoi ở trong góc.-Này.- Anh phá tan vỡ không khí yên ổn lìm cho đáng sợ đó.-Vâng.-Ai mang đến em chiếc quyền kia vậy?-Ơ...Anh sử dụng tay xoay khía cạnh nó hướng trực tiếp vào mặt anh, cố định để nó cấp thiết lảng tránh đi đâu khác. Anh cúi xuống liền kề mặt nó, gằn giọng từng chữ:-Đừng lúc nào nở cái thú vui kiểu đó nữa, biết không?-Vâng...- Nó thấy sợ.Anh buông nó ra rồi nói:-Em sẽ ảnh hưởng phạt.Bị phạt?!





Xem thêm: Biểu Cảm Về Một Món Quà Tuổi Thơ, 5 Dàn Ý Biểu Cảm Về 1 Món Quà Tuổi Thơ

Nhóc_Vy - è VyTài Khoản: 6980 điểm Cấp 7 KTer VIP Đồng - Hội người sáng tác Có 5 Huy Chương - xem Hoạt Dộng

Chương 3: Bị phạt chưa có ngày làm sao nó ước ao tiếng chuông báo cáo ra về chớ vang lên bởi thế nhưng đâu riêng gì lúc làm sao ông trời cũng đáp ứng nguyện vọng của con người."Reng...reng..."Giờ về sẽ điểm.*Bên chiếc xe Limous màu black bóng nhoáng là anh sẽ đứng ngóng sẵn, nhị tai đút vào hai túi của áo măng đánh dài. Trông anh đầy vẻ phong trần, hào hoa lãng tử nhưng không thua kém phần lịch sự trọng, ngạo nghễ. Thấy nó đi tới, anh vươn nhị tay ra, mắt tỏ ý ao ước nó tiến vào vòng tay anh. Ban đầu nó ngập xong xuôi nhưng rồi lại thấy ánh nhìn anh bước đầu nheo lại thì tức thì lập tức, nó lao vào vòng tay anh.Anh bao phủ lấy nó.Thoạt nhìn người ta sẽ nghĩ sẽ là hành động chăm sóc đầy yêu thương thương cùng lãng mạn nhưng lại chẳng ngờ đâu được nó hiện giờ đang bị đôi tay rắn chắc chắn kia siết chặt mang tới nỗi nó có xúc cảm như anh đang mong mỏi giết bị tiêu diệt nó vậy.Anh rỉ tai từng lời ngay mặt tai nó:-Chuẩn bị ý thức đi. Ngôi nhà đó đợi em đây.- Nó nghe thấy tía chữ" ngôi nhà đó" là body toàn thân trở buộc phải run rẩy. Cảm giác rõ điều đó, song môi anh làm cho một nụ cười hoàn hảo.*Vừa về tới nhà, anh đã bế thốc nó ra khỏi xe, chuyển nó lên phòng rồi quẳng nó xuống giường. Khi bước thoát ra khỏi phòng, anh không quên dặn cô hầu gái:-Thay đồ mang lại cô ấy.-Vâng.- nàng hầu gái cúi đầu.Anh ngoái lại chú ý nó trước khi tạm dừng hoạt động thì chỉ thấy nó ngồi bó chân bên trên giường, toàn thân run rẩy vào nỗi sợ. Bất giác, trong mắt ánh lóe lên tia quan sát kì lạ, báo cáo cho điều khủng khiếp đối với tinh thần nó.*Mặc lên mình bộ váy bởi sa tanh đen mỏng, nó bị anh lôi tới một căn phòng nằm sâu ở hiên nhà tầng 5.-Đi mau nào.-...- Nó không dám nói gì cả, điều đó chỉ càng khiến cho anh cảm thấy thích thú?!Dừng trước cánh cửa được làm bằng gỗ chạm khác hình mẫu thiết kế ngoằn ngoèo, ổ khóa bằng sắt kẽm kim loại chắc chắn.-Em...- phương diện nó tái nhợt.-Sao?- Ánh đôi mắt anh khiến nó lặng bặt.Anh rút trong tay ra tua dây thừng, trói nhì tay nó lại. Dây thừng lẫn bàn tay anh siết chặt làm cổ tay nó nhức thốn lên, nó rên khẽ.Anh sử dụng một mẫu chìa khóa tất cả hình nhỏ rắn nhe nanh nhìn phát sợ hãi mở góc cửa ra.*Bên trong là một trong căn phòng trọn vẹn tối om, chỉ tất cả chút tia nắng từ hiên chạy dọc chiếu vào góp nó bắt gặp cái ghế làm việc màu nâu khu đất trong phòng, sót lại thì có gì hay là không thì nó không biết bởi lẽ trừ những lúc bị phân phát trong chống này, nó chưa bao giờ lui tới, hay đúng hơn là không đủ can đảm lui tới.-Vào đi.- Giọng anh lạnh tanh.-Em xin lỗi, em biết lỗi rồi nên làm ơn, xin anh...- Nó van nài, song mắt lung linh chỉ chực khóc.Anh không thích hợp thế, anh không thích chú ý nó khóc, càng không say mê nó chỉ vị nỗi sợ mà nhận bừa lỗi trong những khi nó chẳng thành tâm chút nào. Anh tăng cường nó vào phòng, nhằm nó nằm ở lên cái sofa.-Khoan đã, anh à...- Nó hét lên khi ô cửa dần đóng lại."Cạch"Tất cả chỉ còn một màu đen.Nó bước đầu sợ.Nó cực kỳ sợ láng tối, với nó, bòng về tối đáng sợ hơn gần như thứ cực shock nào trên đời này. Điều này chắc hẳn rằng vì vượt khứ của nó trước lúc đến cô nhi viện.Và anh biết điều đó, biết khôn cùng rõ.Đó chính là lý vì căn phòng buổi tối om này còn có mặt.Nó bắt đầu khóc, giờ đồng hồ khóc ngày một lớn hơn, nỗi sợ ngày càng gặm nhấm nó.Nỗi đau niềm tin này còn to hơn bất kể nỗi nhức thể xác bởi vì đòn roi nào tạo ra.Thật khủng khiếp.Tâm trí nó vùng vằng, thúc giục nó thoát khỏi cái chốn quyết liệt này.Nhìn quanh quất căn phòng, duy nhất màu đen, nó ao ước có chút tia sáng nào kia lóe lên, mang lại nó chút hi vọng rằng nó rất có thể thoát ra tuy thế không. Chỉ gồm bóng tối che phủ lên tất cả.Nó hoàn toàn bất lực.*Nó tìm mẫm mãi bắt đầu tới được chỗ cánh cửa. Dùng hết lực hoàn toàn có thể từ nhì bàn tay bị trói chặt, nó đập rất mạnh vào cửa.-Kiên, làm ơn cho em ra đi.- Nó hét lớn, tiếng hét vang vọng mọi phòng rồi dội thẳng vào nó.- làm ơn đi...Nó đập càng thời điểm càng dũng mạnh hơn. Nó không chấm dứt khóc lóc thảm thiết:-Anh à, em xin anh, làm ơn thả em ra. Anh thấu hiểu em sợ hãi bóng buổi tối cơ mà, có tác dụng ơn...- Nó khóc òa lên.- Em biết lỗi rồi, em biết em không đúng rồi, làm ơn...Nó gục khía cạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo, mồm còn lẩm bẩm:-Làm ơn...*Anh đứng ko kể cửa, nghe rõ giờ rên rỉ bên trong. Anh chú ý chiếc đồng hồ đeo tay Platinum World Time (4.026.524 USD).Đã 9h50.Ba giờ đồng hồ trôi qua từ lúc nó bị phát trong căn phòng đó.-Haizz...- Anh thở dài, rút vào túi ra mẫu chìa khóa phòng, đút vào ổ khóa rồi mở cửa.*Chút tia nắng le lói khiến nó ngước lên nhìn. Nỗ lực ngồi dậy một bí quyết khó khăn, nó vẫn ngước lên chú ý anh với đôi mắt mọng nước.-Trả lời thắc mắc của tôi.Nó gật đầu.-Em là gì?-Búp bê.-Chủ của em là ai?-Là anh.-Ai mang đến em cái quyền cho tới gần bất kì ai khác bên phía ngoài vậy hả?-Em đã sai, em đang sai..-Em biết lỗi của em chưa?-Em biết rồi.- Nó gật đầu, hai con mắt chứa đầy nỗi lúng túng tột cùng.-Là em sai, em không khi nào dám như thế nữa.-Tốt.- Anh mỉm cười, nụ cười của một tên độc tài thật sự.- Em biết hiện giờ phải núm nào chứ?- Nó đồng ý một cách chậm chạp.Anh nhẹ nhàng nâng cằm nó lên, cúi ngay gần xuống gương mặt nó.*Một nụ hôn.Môi anh mơn vơi trên môi nó tuy thế không chút dịu dàng, ngược lại, anh cắn nhẹ môi nó như xâm chiếm.Trái tim nó đập loạn nhịp, luôn là thế mỗi lúc anh hôn nó. Nó cảm giác choáng ngợp, khó thở và rồi nó lịm dần đi, để cho khung hình mình lọt thỏm trong tầm tay anh một biện pháp vô thức.*Anh bế nó một phương pháp nâng niu, nữ tính như phái mạnh hoàng tử bạch mã bế nàng tiểu thư xinh đẹp. Chỉ gồm điều anh không bế nó về cái lồng kính của riêng nó mà là...phòng của anh.