Trần Trụi Với Thiên Nhiên Hồn Nhiên Như Cây Cỏ

  -  
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên với xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt hễ trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt cồn trải nghiệm sáng sủa tạoÂm nhạcMỹ thuật


Bạn đang xem: Trần trụi với thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ

*

CẢM NHẬN CỦA EM VỀ NHỮNG ĐOẠN THƠ SAU:

Trần trụi cùng với thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ

ngỡ không bao giờ quên

cái vầng trăng tình nghĩa

Từ hồi về thành phố

quen ánh điện cửa gương

vầng trăng trải qua ngõ

như tín đồ dưng qua đường

( Nguyễn Duy, Ánh Trăng)

Giờ cháu đã đi xa. Bao gồm ngọn sương trăm tàu,

Có lửa trăm nhà, thú vui trăm ngả,

Nhưng vẫn chẳng cơ hội nào quên nhắc nhở:

- nhanh chóng mai này, bà nhóm nhà bếp lên chưa?...

( phòng bếp Lửa, bởi Việt)




Xem thêm: Nội Dung Chính Của Đoạn Trích Một Bữa No, Tư Tưởng Nghệ Thuật Của Nam Cao

*



Xem thêm: Giải Bài 20 Trang 47 Sgk Toán 8 Tập 2 0 Trang 47 Sgk Toán 8 Tập 2

Tham khảo:Ánh trăng:Trần trụi cùng với thiên nhiênHồn nhiên như cây cỏNgỡ không khi nào quênCái vầng trăng tình nghĩaKhổ thơ lắp thêm 2 như một lời nhắc bé dại của tác giả về trong thời gian tháng giang lao vẫn qua của cuocọ đời bạn lính gắn thêm bó với vạn vật thiên nhiên , quốc gia , bình dân , thánh thiện . 1 vần sườn lưng đã mở ra 1 ẩn dụ so sánh làm nổi bật chất trằn trụi , chất hồn nhiên tín đồ lính trong năm tháng nghỉ ngơi rừng . Đó là cốt bí quyết của cá anh " è trụi với thiên nhiên hồn nhiên như cây cối " . Trăng dường như vô cùn...

Tham khảo:

Ánh trăng:

Trần trụi với thiên nhiênHồn nhiên như cây cỏNgỡ không bao giờ quênCái vầng trăng tình nghĩaKhổ thơ thiết bị 2 như 1 lời nhắc bé dại của người sáng tác về trong thời gian tháng giang lao sẽ qua của cuocọ đời fan lính lắp bó với thiên nhiên , đất nước , bình dân , hiền khô . 1 vần sống lưng đã xuất hiện 1 ẩn dụ so sánh làm nổi bật chất è trụi , chất hồn nhiên người lính trong thời hạn tháng sống rừng . Đó là cốt giải pháp của cá anh " nai lưng trụi với thiên nhiên hồn nhiên như cây cối " . Trăng có vẻ như vô cùng bình dân . 1 vẻ rất đẹp thấm nhuần chất nhân văn . Trăng tượng trưng mang đến vẻ đẹp thiên nhiên , trăng đã hóa vào vạn vật thiên nhiên , hòa vào cây trồng . Vầng trăng bao gồm là hình tượng đẹp của rất nhiều năm tháng ấy , đã trở thành " vầng trăng tri kỉ " " vầng trăng thủy chung " tưởng không bao giờ quên . Ấy cụ mà có những thời hạn tác đưa tự nhủ là mình đã quên lãng cái vầng trăng trung thành đó ...Từ hồi về thành phốQuen anh điện cửa gươngVầng trăng trải qua ngõNhư bạn dưng qua đườngTrước giây tác giả sống gần cận với thiên nhiên , với sống với bể cùng với rừng . Bây chừ thơi gian dần dần trôi , môi trương sống đổi khác nên lòng bạn đã đổi thay . Người sáng tác đã thân quen với cái nếp sống " thành phố" ấy . Quen loại " anh điện cửa gương " cũng giống như đã thân quen sống trong 1 cuộc sống đầy đủ tiện nghi và vật hóa học .... Cho nên dần dần cái vầng trăng ngày nào đã trở nên niềm vui hưởng thụ cuộc sống sung túc đậy khuất mất . Đúng bởi vậy vầng trăng bảo hộ cho phần đa tháng năm âu sầu Đó là tình đồng chi được hình thành một trong những năm tháng chiến tranh . Nhưng giờ đây hòa bình lập lại lòng người đổi thay là chuyện thường tình . Thế cho nên người đời thường nói nhauNgọt bùi nhớ nhé đắng cayNhưng hiện nay vầng trăng không thể chiếm giữ địa điểm nào trong tâm tác trả nữa. Bằng biện pháp nhân hóa vầng trăng " vầng trăng trải qua ngõ " làm nỗi nhảy lên điều đó . Hằng tối trăng vẫn tiếp tục đi . Vẫn có chút anh sáng bé dại nhoi vào khung trời đêm tối . Vậy mà tác giả đã bị cuộc sống đời thường xa hoa làm cho mờ mắt . Không còn nhớ cho trăng nữa .Giọng thơ như thổ lộ tâm sự thuở đầu , công ty thơ tự nói chuyện với bản thân . Hóa học trữ tình cảu thơ ca trờ buộc phải sâu lắng thực bụng . Rồi bỗng dưng duyên số đến . Tác giả đã chạm mặt lại chiếc vầng trăng tình nghĩa

Bếp lửa:

Một người con xa quê hương, một đứa cháu xa bà luôn luôn luôn sở tại trong nỗi nhớ về “Bếp lửa” – về tình yêu ấm nồng tưởng như cái thời tiết lạnh lẽo cái đơn độc ở quê fan cũng đôi chút vợi đi vậy. Mà lại nhớ về loại “Bếp lửa” hợp lý và phải chăng cũng đồng nghĩa tương quan với việc nhớ quê nhà, ghi nhớ về bà đồng nghĩa với việc nhớ về tổ ấm mái ấm gia đình với nụ cười sum họp.“Giờ con cháu đã đi xa. Bao gồm ngọn sương trăm tàuCó lửa trăm nhà. Thú vui trăm ngãNhưng vẫn chẳng lúc nào quên nhắc nhởSớm mai này bà nhóm nhà bếp lên chưa?…”Trong cảm tình của bà có tình cảm của khu đất nước, tác giả nhớ đến tình bà cũng chính là nhớ đến nước nhà quê hương. Có bạn từng nói: “Lòng yêu thương nhà, yêu buôn bản xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu thương Tổ quốc” Nói như vậy tức là tình cảm của bà trở đề xuất lòng yêu thương Tổ quốc là một ẩn dụ của tình yêu của quốc gia dành cho những người xa quê. Hành trình dài từ “Bếp lửa” mang lại “Bếp lửa” là hành trình dài của giọt nước hoà vào suối và đổ ra sông… ngày càng thiêng liêng, cao cả. “Bếp lửa” là một dòng hồi tưởng “chờn vờn”, “nồng đượm”, rực sáng sủa mãi không thôi trong tim những người dù chỉ mang lại với nó một lần. Làm sao họ sống lại tuổi ấu thơ cảm hễ bên người bà yêu thích với tình thương bao la, sâu đậm ở một miền quê còn nhiều đau khổ. Một ngọn lửa mãnh liệt bởi thế liệu có bao giờ vụt tắt được chăng?