TẢ CẢNH CON ĐƯỜNG TỪ NHÀ ĐẾN TRƯỜNG

  -  

Bài làm cho 1 quê nhà em có không ít cảnh rất đẹp nhưng cảnh đẹp gắn bó với em nhất vẫn chính là con đường không còn xa lạ đã in dấu chân em từng buổi đến trường




Bạn đang xem: Tả cảnh con đường từ nhà đến trường

Ra khỏi ngõ công ty em là gặp ngay tuyến phố làng thân ở trong . Con đường chiếu thẳng qua làng được lát gạch ốp phẳng lì, bao trong năm này đã quen bước đi em cho tới trường. Ngay bên cạnh con đường ở đầu làng một cây gạo đã khá già, lừng lững đứng bên vệ đường. Cứ mỗi mùa xuân đến, cây gạo lại trổ hoa đỏ rực cả góc trời . Mỗi ngày em sóng ngắn trở về nhà, cây gạo già như cây tiêu dẫn đường cho em.Sáng sáng, khi ông khía cạnh trời ung dung nhô lên ngoài rặng tre, con phố làng lại sáng bừng lên và sống động bước chân. Hình như tất cả anh em học trò trong xã em hầu hết đổ ra đường. Chúng em đi thành từng nhóm, tiếng nói mỉm cười vui vẻ làm tuyến phố càng thêm nhộn nhịp.Hai bên đường, rất nhiều hàng cây nối đuôi nhau san sát, toả bóng non rợp cả nhỏ đường. Phần lớn ngôi bên mái ngói đỏ tươi, tủ ló sau hồ hết hàng cây xanh tốt.Đi hết con đường làng là đến tuyến đường liên xóm của xã. Tuyến đường này được rải đá răm, chạy xuyên qua cánh đồng lúa quê em . Mỗi buổi sáng đi trên con đường này, em lại được tận thưởng mùi hương thơm lúa và ngọt ngào cùng cùng với làn gió lanh tanh từ cánh đồng chuyển lên.Xa xa phía cuối bé đường, em đang trông thấy ngôi trường lợp mái ngói đỏ tươi, phủ ló sau tán lá xanh của không ít cây sà cừ. Giờ đồng hồ trống trường vẫn vang lên. Em cấp vã rảo bước nhanh đến kịp tiếng học, trong tâm cảm thấy vui vui.Đã từ bỏ lâu, tuyến phố trở nên thân thiện với em. Em rất thương yêu con mặt đường và coi nó như người các bạn thân. Trong tương lai lớn lên dù đi đâu xa, em vẫn luôn luôn nhớ cho tới hìmh hình ảnh con đường không còn xa lạ đã lắp bó với em trong cả quãng đời học sinh.Bài làm cho 2

Quê mùi hương em có tương đối nhiều cảnh đẹp. Đó là con sông hiền hoà, cánh đồng thẳng cánh cò bay… dẫu vậy thân thuộc với em nhất chắc rằng là nhỏ đường quen thuộc từ nhà đến trường.Con đường tới trường là 1 trong con đường nhỏ được rải lớp đá răm trực tiếp tắp. Hai bên đường là nhị hàng cây cối mát. Buổi sáng nhỏ đường rộn ràng tấp nập hẳn lên. Dường như tất cả bầy trẻ trong làng em đều xuất hiện trên đường. Chúng tạo thành những nhóm nhỏ tuổi tung tăng mang lại trường. Tiếng thì thầm ríu rít xen lẫn tiếng mỉm cười vui vẻ làm con đường thêm rộn rã, tươi vui.Buổi trưa đường ghẻ lạnh ít được đặt ra những câu hỏi han. Thời gian ấy, con đường yên yên như chìm ngập trong giấc ngủ. Hai hàng cây đứng quạt cho tuyến đường càng thêm yên giấc. Bên trên cành, mấy chú chim sâu đang chuyền cành để bắt rất nhiều gã sâu phá hoại cây, tạo cho hàng cây thêm tốt tươi. Phần đông tia nắng nhỏ nhặt rải xuống mặt đường trông như dát bạc. Phần đa mái bên nằm thập thò dưới bóng mát thưa. Từ ngôi nhà nào vọng ra giờ đồng hồ ru em trầm bổng . Tiếng võng chuyển kẽo kẹt giữa giữa trưa hè tạo cho con đường làng càng thêm vẻ yên ổn tĩnh lạ lùng.

Xem thêm: Ví Dụ Về Phép Ẩn Dụ - Lấy Ví Dụ Về Ẩn Dụ, Hoán Dụ


Xem thêm: Cái Thảm Tiếng Anh Là Gì ? Tấm Thảm Trong Tiếng Anh Là Gì


Những đoạn đường bằng phẳng, mấp mô, gập ghềnh em hồ hết thuộc như lòng bàn tay. Chẳng có ngày nào vây cánh trẻ bọn chúng em không đặt bàn chân nhỏ tuổi bé của chính bản thân mình lên con phố thân nằm trong ấy. Vì vậy mà tuyến phố trở thành một người đồng bọn thiết cùng với em.Con mặt đường tới trường sẽ khắc sâu vào trong tim trí em. Từng buổi đến trường, tuyến đường đã vướng lại trong em bao kỉ niệm xinh xắn của tuổi học trò. Mai ngày to lên em cũng không thể quên hình ảnh con mặt đường thân yêu.Bài làm cho 3:” quê nhà ” hai tiếng ấy nghe mà gần gụi thân thương có tác dụng sao? Tuổi thơ ai ai cũng có đông đảo kỉ niệm đẹp mắt để cơ mà nhớ, cơ mà yêu sống quê hương, tuổi thơ của em gắn bó với cánh đồng thẳng tay cò bay, dòng sông nước chảy hiền lành hoà, … nhưng gắn bó cùng với em nhất vẫn luôn là con đường từ nhà tới trường . Với em, con đường này còn có biết bao kỉ niệm.Đó là tuyến đường rải đá răm như bao con đường khác. Tuy ko rộng lắm, lại gồ ghề, nhấp nhô nhưng đường cũng đủ mang lại một dòng xe tải chạy qua. Mọi khi đặt chân lên con phố lòng em lại cảm thấy bồi hồi. Đầu làng, cây gạo đứng giương dù bịt nắng. Vị trí đây đã tận mắt chứng kiến những ván bi tàn khốc của lũ trẻ chúng em. Phía hai bên đường là sản phẩm bạch bầy với các chiếc lá nhỏ như con ánh mắt xuống đường. Sau nhì hàng cây là cánh đồng rộng chén ngát, mạnh tay cò bay. Mặc dù vậy, đi trên đường vẫn bắt gặp những ngôi nhà xinh xắn nằm giữa một màu xanh mượt cơ mà của sân vườn tược. Ông khía cạnh trời đàng hoàng nhô lên thả ánh nắng êm ấm lọt qua kẽ lá chiếu xuống phương diện đường giống như các hoa nắng sẽ nhảy nhót. Mọi bạn đổ xuống đường mỗi cơ hội một nhiều. Trẻ nhỏ đến trường cùng bà nhỏ đi làm, đi chợ…. ồn ã. Trưa về, tín đồ đi lại thưa thớt, tuyến đường như chìm vào trong giấc ngủ. Những chiếc lá khẽ đu gửi trong gió như quạt mát cho bé đường. Chiều về tuyến phố như thức giấc. Lại ầm ĩ náo nhiệt độ khi những bác nông dân đi làm về. Giờ nói, tiếng cười điện thoại tư vấn nhau í ới, giờ xe cộ cứ ồn ã suốt cả con đường. Trên cây những chú chim hót véo von tạo nên một phiên bản nhạc giao hưởng.Với em, con đường đã quen thân từ lúc cắp sách cho tới trường. Đi trên tuyến đường mùi ngai ngái của đất, mùi hương của lúa đồng, cỏ nội phà vào mũi lòng em lại cảm giác bâng khuâng.Em hết sức yêu bé đường. Hằng ngày, em đi trên con đường này. Có lẽ rằng vì vậy mà lại em và nó phát triển thành đôi bạn bè thiết. Dù đi xa, được đi trên con phố đẹp hơn tuy nhiên hình hình ảnh con mặt đường làng quê vẫn in đậm trường tồn trong kí ức của em, cũng chính vì nó vẫn nâng từng bước đi lẫm chẫm trước tiên của đời em.