LONG LANH ĐÁY NƯỚC IN TRỜI

     

Tiếc quá. Vì “ví bởi thú thật cùng ta / cũng dung kẻ dưới bắt đầu là lượng trên”. Đằng này, do đó phải “làm đến nhìn chẳng được nhau / tạo nên đầy đọa cất đầu chẳng lên”! Cứ nghĩ mang đến “vườn mới thêm hoa” thì “lửa vai trung phong càng dập càng nồng”, chũm mà “nỗi lòng (vẫn) kín chẳng ai hay”, vẫn “ra vào một trong những mực nói mỉm cười như không”, con bạn đáng hại thật. Kịch đóng khéo tốt vời, khiến “trẻ ranh” về mang lại nhà, nhiều lần “sự mình cũng rắp lân la giãi bày”, dẫu vậy thấy êm như không, bé xíu cái nhầm tưởng “đà bưng kín miệng bình”, nghĩ “nào ai bao gồm khảo mà mình lại xưng?”, bèn “e ấp sử dụng dằng”, rồi thôi không xưng! Lại thêm hoạn Thư thỉnh phảng phất “giở hầu như lời đâu đâu”, rằng vợ ck mình “tin nhau cả mười”, “thiếp” dễ thường thèm nghe “những mồm dông dài” thốt “những lời nọ kia”, cho “đã nhơ bụng suy nghĩ lại bia miệng cười!” v.v. Cứ thế, Thúc Sinh liên tục im như thóc về chuyện lén có vợ bé, vừa im vừa lưu giữ xôn xao. “Tiểu thư” đi guốc trong bụng kẻ “đèn khuya phổ biến bóng trăng tròn sánh vai” với mình, nhân thấy “giếng kim cương đã rụng một vài ba lá ngô”, bèn “nhủ” hắn hãy về thăm bố.


Bạn đang xem: Long lanh đáy nước in trời


Xem thêm: Phân Tích Cấu Trúc Quy Phạm Của Pháp Luật, Please Wait


Xem thêm: Văn Bản Gió Lạnh Đầu Mùa Thuộc Thể Loại Nào, Ngữ Văn 6 Bài 6 Đọc: Gió Lạnh Đầu Mùa (Thạch Lam)


Khác nào đang khát cháy cổ, hốt nhiên được bảo đi uống nước! new được “nhủ qua” hôm trước, hôm sau vẫn “vó câu thẳng ruổi việt nam quê người”! Đường về... Kiều, cảnh new đẹp có tác dụng sao: “Long lanh lòng nước in trời / thành xây khói biếc non phơi bóng vàng”…(Thu Tứ)

Nguyễn Du, Truyện Kiều (câu 1527-1604)

Kể bỏ ra những nỗi dọc đường,Buồng vào này nỗi công ty trương nghỉ ngơi nhà:Vốn mẫu họ hoạn danh gia,Con quan lại Lại cỗ tên là hoạn Thư. (1530)Duyên Ðằng thuận nẻo gió đưa,Cùng đại trượng phu kết tóc xe pháo tơ gần như ngày.Ở ăn thì nết cũng hay,Nói điều ràng buộc thì tay cũng già.Từ nghe vườn bắt đầu thêm hoa, (1535)Miệng bạn đã lắm tin đơn vị thì không.Lửa chổ chính giữa càng dập càng nồng,Trách người vô ơn ra lòng trăng hoa:“Ví bởi thú thật cùng ta,Cũng dung kẻ dưới new là lượng trên (1540)Dại chi chẳng giữ đem nền,Tốt bỏ ra mà rước tiếng ganh vào mình?Lại còn bưng đậy giấu quanh,Làm chi những thói trẻ ranh nực cười!Tính rằng bí quyết mặt tạ thế lời, (1545)Giấu ta, ta cũng liệu bài xích giấu cho!Lo gì bài toán ấy nhưng mà lo,Kiến trong miệng chén bao gồm bò đi đâu!Làm đến nhìn chẳng được nhau,Làm đến đầy đọa chứa đầu chẳng lên! (1550)Làm đến trông thấy nhãn tiền,Cho fan thăm ván bán thuyền biết tay.”Nỗi lòng kín đáo chẳng ai hay,Ngoài tai để mặc gió cất cánh mái ngoài.Tuần sau đột thấy nhì người, (1555)Mách tin ý cũng liệu bài xích tâng công.Tiểu thư tức giận đùng đùng:“Gớm tay tô vẽ ra lòng trêu ngươi!Chồng tao nào bắt buộc như ai,Ðiều này hẳn miệng những người dân thị phi!” (1560)Vội rubi xuống lệnh ra uy,Ðứa thì vả miệng đứa thì bẻ răng.Trong ngoài kín mít như bưng,Nào ai còn dám nói năng một lời!Buồng đào khuya sớm thảnh thơi, (1565)Ra vào một mực nói cười như không.Ðêm ngày lòng rất nhiều dặn lòng,Sinh đà về mang lại lầu hồng xuống yên.Lời tan đúng theo nỗi hàn huyên,Chữ tình càng mặn chữ duyên càng nồng. (1570)Tẩy trằn vui chén bát thong dong,Nỗi lòng ai ở trong tâm mà ra.Chàng về xem ý tứ nhà,Sự mình cũng rắp lạm la giãi bày.Mấy phen mỉm cười nói thức giấc say, (1575)Tóc tơ bất tỉnh mảy may sự tình.Nghĩ đà bưng bí mật miệng bình,Nào ai tất cả khảo cơ mà mình lại xưng?Những là e ấp dùng dằng,Rút dây sợ nữa hễ rừng lại thôi. (1580)Có lúc vui chuyện download cười,Tiểu thơ lại giở đầy đủ lời đâu đâu.Rằng: “Trong ngọc đá xoàn thau,Mười phần ta vẫn tin nhau cả mười.Khen cho đa số miệng dông dài, (1585)Bướm ong lại đặt đông đảo lời nọ kia.Thiếp dù dềnh dàng chẳng hay suy,Ðã dơ dáy bụng nghĩ về lại bia miệng cười!”Thấy lời thư thái như chơi,Thuận lời chàng cũng nói xuôi đỡ đòn. (1590)Những là cười cợt phấn trêu ghẹo son,Ðèn khuya tầm thường bóng trăng tròn sánh vai.Thú quê thuần vược bén mùi,Giếng rubi đã rụng một vài ba lá ngô.Chạnh niềm nhớ cảnh giang hồ, (1595)Một color quan tái mấy mùa gió trăng.Tình riêng không dám rỉ răng,Tiểu thư trước sẽ liệu chừng nhủ qua:“Cách năm mây tệ bạc xa xa,Lâm truy tìm cũng cần tính nhưng mà thần hôn.” (1600)Ðược lời như mở tấc son,Vó câu trực tiếp ruổi sông núi quê người.Long lanh đáy nước in trời,Thành xây sương biếc non phơi trơn vàng.