Kể về một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn

  -  
Kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình bạn

Tổng hợp những bài bác làm văn Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình các bạn hay nhất của chúng ta học sinh giỏi văn lấy điểm cao. Mời chúng ta đọc tìm hiểu thêm và nhờ vào đây viết cho chính mình một bài bác văn kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình chúng ta thật hay. Chúc các bạn luôn luôn học tập tốt.

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ về tình bạn


Kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình chúng ta – bài xích làm 1

Tôi cách trên tuyến phố quen thuộc. Trời lúc này thật là đẹp. Trời xanh ngắt ko một gợn mây. Ánh nắng rubi rải nhẹ đi xuống đường khiến tôi nhớ mang đến Mai biết bao nhiêu.

Người bạn đó ko học thuộc trường, cũng ko học cùng lớp, cơ mà tôi thân quen trong một ngôi trường hợp đặc biệt.

Cứ vào mỗi buổi chiều đến lớp về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô ngô. Một hôm trời mưa to nhưng mà cô bé bỏng kia vẫn đi buôn bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng xống áo ướt sũng, tôi tức thì đi liền kề lại, kéo áo mưa của bản thân che mang đến bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:

– chúng ta tên là gì? nguyên nhân ngày nào các bạn cũng đi bán bỏng vậy?

Cô bé xíu trả lời:

Mình tên là Mai. Vì chưng nhà bản thân nghèo quá đề nghị mình đề nghị đi bán bỏng để mua áo xống và vật dụng học tập.

Thực ra bên tôi cũng chẳng rộng gì công ty Mai. Bỗng, tôi tự dưng nhớ ra chiếc áo mà ông nội đã tặng ngay mình năm ngoái. Không tần ngần gì nữa, tôi liền mang ngay ý kiến đó trao đổi với Mai, cơ mà Mai lại nói:

– Cảm ơn bạn, nhưng bạn muốn tự lao cồn để kiếm tiền mua những thứ.

Cũng tính từ lúc ngày hôm đo, tôi không thể thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi tự nhiên một hôm, tôi chạm chán lại Mai trong một kì thi học sinh giỏi. Tôi với Mai mừng cuống ôm chầm rước nhau, rồi nhì đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi. Tôi ngồi ngay bên dưới bàn của Mai. Sau đó 1 hồi, sáu giờ trống vang lên báo hiệu bước đầu giờ thi. Phần đầu bài xích thi thì tôi có tác dụng được rồi nhưng đến một câu hỏi khó thì tôi để ý đến mãi không ra. Tôi quan sát lên bên trên thấy Mai viết lia lịa bên trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm dò hôi. Thốt nhiên từ đâu một cục giấy vo tròn được ném trực tiếp tới trước khía cạnh tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu. Tôi gọi ý Mai, định nhặt lên xem cơ mà tôi lại nhớ gồm lần Mai vẫn nói:

– Cảm ơn bạn, nhưng mình thích tự lao động để sở hữ mọi thứ.

Vậy là tôi ko giở ra xem nữa mà nỗ lực đọc thiệt kĩ đề bài để tìm thấy đáp án, và cuối cùng,tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi ngay thức thì viết một mạch. Vừa cơ hội hết giờ cũng chính là lúc tôi hoàn thành xong toàn bộ bài thi. Ra về, Mai tiến lại ngay sát tôi, nói:

– dịp nãy mình thấy bạn thấp thỏm nên mình muốn giúp bạn, hiện thời mình thấy thật sự ân hận.Tốt hơn không còn là bọn chúng mình hãy trường đoản cú đi và lao động bằng đôi chân cùng trí óc của mình.

Tôi và Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong cùng xanh hơn.

Kể lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình bạn – bài xích làm 2

Trong cuộc sống mỗi chúng ta đểu bao hàm kỉ niệm kỷ niệm nó in sâu trong tiềm thức mỗi cá nhân không bao giờ có thể quên được. Cũng tương tự trong trong cả quảng đời học sinh của tôi cũng vậy, nếu đã từng có lần trải qua rồi thì nó ứ đọng lại sở hữu những ấn tượng sâu sắc. Nhưng lại kí ức ấy không phải là kỉ niệm vui đùa, hạnh phúc, hồn nhiên lúc được sống không còn mình với tuổi trẻ. Mà thỉnh thoảng nó đang là phần đông những nỗi buồn, và rất nhiều giọt nước mắt nghẹn ngào. Tôi vẫn một kỉ niệm chẳng thể nào quên đó kỉ niệm đẹp về tình các bạn đẹp tôi đã kể lại sau đây.

Kỉ niệm tình bạn tôi bắt đầu nhận ra được lúc tôi phi vào tuổi mười tư mà cho giờ tôi vẫn không tìm thấy một tình các bạn nào mang lại tôi nhiều hầu như hồi ức,kỉ niệm sâu sắc mà mang lại giờ tôi quan yếu nào quên. Đó là cơ hội tôi học lớp tám, tôi là đứa ít nói cùng khá nhút nhát cũng từ ti vày thân hình lùn tẹo, nhỏ bé hơn mọi cùng chăng lứa. Buộc phải tôi rất hay tự ti, nhút nhát không giỏi tiếp xúc với tất cả người bao bọc chỉ ngoài gia đình ra thì hồ hết thứ so với tôi thật đáng sợ rất nhiều người bên cạnh đó hiểu được xem nhút nhát,sợ hãi chứ không hẳn theo ánh nhìn xung quanh nghĩ: Con nhỏ nhắn này bị tự kỉ à thật xứng đáng thương….Lúc đầu tôi cảm giác xấu hổ và hy vọng tiếp xúc với những quan hệ xã hội. Bà bầu tôi luôn khuyên rằng: ‘Con hãy kiếm tìm một người bạn thân nó đó là điều góp con hoàn toàn có thể mạnh mẽ hơn’. Dẫu vậy trong new học cấp ba tôi sẽ cố khỏe khoắn dạn thì thầm với các bạn tất cả đầy đủ thất bại khi những mẩu chuyện mà tôi nói đều khiến cho người khác trở bắt buộc nhàm chán không thích nghe. Vậy cho nên tôi lại tĩnh mịch và lúc nào thì cũng lủi thủi một mình.


Nhưng cho đến khi tôi tìm kiếm một người bạn tốt có thể ngồi lắng nghe cân nhắc của mình là thời gian tôi lao vào lớp tám, mà lại điều khác tôi được đưa sang một môi trường thiên nhiên mới, bằng hữu mới, thầy cô mới…Tất cả phần đa là hầu như điều tôi lo lắng khi mình lại đề nghị mất không ít thời quan để có thích nghi và làm cho quen. Lí do đằng sau tôi buộc phải chuyển trường là vì ba tôi cần chuyển làm công tác chỗ khác. Để tiện có thể ở bên gia đình nên cha tôi đã bảo tôi và chị em chuyển lên ngơi nghỉ gần, và mẹ xin chuyển công tác dạy học ngôi trường ngay sát nhà. Buộc phải mọi thứ bố mẹ đã thu xếp ổn thỏa từ việc chuyển nhà, lo đến việc học hành của tôi cần tôi sẽ phải nghe theo.

Khi mới đầu, mẹ đưa tôi đi học muốn tôi tự tin chứ không dựa giẫm vào mẹ các bạn sẽ nghĩ tôi nghĩ tôi như đứa trẻ con. Lúc bắt đầu ngó vào lớp tôi kinh ngạc khi sĩ số của lớp hơi đông thập thò ngoài cửa mãi không giám vào. Giáo viên nhẹ nhàng bước ra nắm tay tôi cách vào. Lúc đó mọi góc nhìn như đổ vào tôi thấy ráng tôi chỉ biết đỏ mặt ấp úng cúi gầm khía cạnh xuống:

– Tớ thương hiệu là…Kiều Vi, ước ao các chúng ta cũng có thể giúp đỡ tớ sau này.

Sau màn reviews ngớ ngẩn kia tôi đang lĩnh một hậu quả phệ đó là màn mỉm cười ầm của tất cả lớp đan vào đó là những lời nói chêu đùa: ‘Bạn ấy thiệt là nhỏ xíu trông cứ như học cung cấp một ấy nhỉ’, ‘Trông chúng ta này lùn vậy nhưng rất dễ dàng thương’,ác hơn là những lời nói ác ý mặt cạnh: ‘Nhìn vậy chắc cha mẹ chỉ bao gồm một mẩu’…Lúc kia tôi ước sao chỉ một chiếc lỗ như thế nào đó để có thê chui vào. Thầy giáo phân mang đến tôi ngồi thuộc một nữ giới tôi không nhìn được rõ bạn ấy như thế nào vì thời gian đó ngoài ra chả nghĩ tới gì hết ngoại trừ sự sấu hổ. Một thời điểm ngồi ngay sát lại nói với tôi:

Cậu đừng lưu ý những lời nói mọi fan xung quanh, cậu cứ luôn luôn tự tin với phiên bản thân của mình thì họ đang chẳng tất cả gì nó nữa đâu’

Tôi đỏ phương diện chả giám chú ý chỉ nó ú ớ 

– Tớ cảm ơn!

Cậu ấy viết mang lại tôi một tờ giấy nhỏ dại vì trong giờ học nên hoàn hảo nhất không được thì thầm riêng. Cơ hội tôi dở ra đọc thì một chiếc chữ nhỏ: ‘Mình tên là xoa Anh xin lỗi vị lúc nãy mình không kịp reviews thì thầy đang vào rồi’.Tôi gọi vậy dẫu vậy cũng chả biết trả lời sao phải cứ thể quên bẵng luôn. Các bạn ấy là một cô bé xinh xắn, dễ thương và đáng yêu trong lớp tốt nhất là tính tình hiền đức hòa nên mọi người rất yêu quý. Tôi chỉ biết là tôi ban đầu có thể thì thầm là lần tôi quên không có của môn đó. Thấy tôi vậy bạn nhẹ nhàng đẩy quyển sách sang mỉm cười tươi với nói:

– Cậu dùng phổ biến sách với mình nhá, chớ gại gì

Tôi đỏ khía cạnh gật đầu, chả biết từ khi nào tôi đã thủ thỉ thân thiết với những người khác và bao gồm hòa nhập với lũ lớp toàn bộ là nhờ sự giúp đỡ, thân thiết của xoa Anh dành riêng cho tôi. Tôi là 1 trong những đứa nhát toán so với đông đảo môn khác đó đó là sự trinh nữ nhất cơ mà tôi ko giám nói ra. Đến khi Trâm Anh thấy tôi cứ hì hục mãi do dự làm thấy vậy chúng ta đã giảng lại cho tôi, cùng hứa sẽ giúp tôi hạn chế môn Toán. Nên hiện giờ đến lớp tôi vui vẻ tự tin hơn, nói chuyện thoải mái và dễ chịu hay xung phong giơ tay lên bảng. Tôi dần dần khắc phục thực chất lầm lì của chính mình bởi mọi lần khích lệ của thoa Anh: ‘Kiều Vi cười cợt lên trông xinh lắm đấy vậy lên cười những vào nha’. Kỉ niệm của mình và thoa Anh. Là 1 hôm trời mưa rất to nên lối đi khá suôn sẻ nên rủi ro bị ngã một chiếc rất nhức kiến chân tôi bị trệch khớp không thể vùng lên nổi. Chỉ biết ngồi bệt áo quần thì lấm lem, nhưng chả thấy tất cả ai xuống giúp đề nghị tôi chỉ biết khóc.

Lúc ấy, xoa anh lao xe ra thấy chân tôi nhức không các bạn đứng được bạn đã bảo tôi trèo lên lưng bạn để các bạn cõng nhờ vào ai kia giúp đỡ. Dịp đó có người đến góp tôi đắp thuốc nắn lại chân mang đến tôi cùng giúp tôi cọ sạch khía cạnh mũi, rồi đèo tôi về nhà. Khi đó nhìn sang trọng Trâm anh quần áo, đầu tóc ướt không còn rồi, áo xống cũng bẩn rồi cơ mà vẫn cười cợt vui vẻ với tôi: ‘May mà chẳng sao không thì có tác dụng sao hoàn toàn có thể cao lênđược’. Cơ hội đó tôi nhận ra rằng đấy là một bạn thân mà tôi đã kiếm kiếm tìm lâu nay. Vậy là sau hôm kia tôi với Trâm Anh thân thiện như hai mẹ vậy, và Trâm Anh lắng nghe các tâm sự của đưa mang đến tôi ý kiến hợp lý nhất.


Và bây giờ tôi không hề nhút nhát, rụt rè mà rất có thể tin trước đám đông. Trâm Anh so với tôi vô cùng đặc biệt vừa người chúng ta trí cốt, lại là 1 trong người chị cả luôn luôn bảo vên bảo vệ tôi. Thế nên khi đã mập rồi thì thoa Anh vẫn là một trong người bạn giỏi luôn giúp đỡ, yêu thương, quan liêu tâm, hỗ trợ tôi. Cùng kề vai sát cánh giúp tôi vượt qua vậy cho nên hai trân trọng tình các bạn này mãi bền chặt.

Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình bạn – bài làm 3

Tôi bước trên tuyến đường quen thuộc. Trời từ bây giờ thật là đẹp. Trời xanh ngắt ko một gợn mây. Ánh nắng quà rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu.

Xem thêm: Soạn Ngữ Văn Lớp 7 Bài Làm Thơ Lục Bát Sgk Ngữ Văn 7 Tập 1, Soạn Văn Lớp 7

Người bạn đó không học cùng trường, cũng ko học cùng lớp, cơ mà tôi thân quen trong một ngôi trường hợp quánh biệt.

Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé bỏng ăn mặc rách nát rưới đi bán bỏng ngô. Một hôm trời mưa to tuy nhiên cô bé nhỏ kia vẫn đi phân phối bỏng. Thấy cô nhỏ bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi tức thời đi gần cạnh lại, kéo áo mưa của chính mình che mang đến bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:

-Bạn tên là gì? nguyên nhân ngày nào các bạn cũng đi bán bỏng vậy?

Cô nhỏ nhắn trả lời:

-Mình tên là Mai. Bởi vì nhà mình nghèo quá đề nghị mình đề nghị đi bán bỏng để mua xống áo và vật dụng học tập.

Thực ra đơn vị tôi cũng chẳng hơn gì công ty Mai. Bỗng, tôi chợt nhớ ra chiếc áo mà lại ông nội đã khuyến mãi ngay mình năm ngoái. Ko tần ngần gì nữa, tôi liền mang ngay chủ ý đó dàn xếp với Mai, nhưng mà Mai lại nói:

-Cảm ơn bạn, nhưng bạn muốn tự lao cồn để kiếm tiền mua các thứ.

Cũng tính từ lúc ngày hôm đo,tôi không hề thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi thiên nhiên một hôm,tôi gặp gỡ lại Mai trong một kì thi học viên giỏi. Tôi và Mai mừng húm ôm chầm lấy nhau, rồi nhị đứa chạy ù vào trong phòng sẵn sàng thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau một hồi, sáu giờ đồng hồ trống vang lên báo hiệu bắt đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng đến một vấn đề khó thì tôi lưu ý đến mãi không ra. Tôi chú ý lên trên thấy Mai viết lia lịa bên trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tầm dò hôi. Bỗng nhiên từ đâu một viên giấy vo tròn được ném thẳng tới trước khía cạnh tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem mà lại tôi lại nhớ tất cả lần Mai đang nói:

-Cảm ơn bạn,nhưng bạn muốn tự lao động để mua mọi thứ.

Vậy là tôi ko giở ra xem nữa mà cố gắng đọc thiệt kĩ đề bài bác để tìm ra đáp án,và cuối cùng,tôi cũng tìm thấy đáp án. Tôi ngay tắp lự viết một mạch. Vừa lúc hết giờ cũng là lúc tôi hoàn thành xong toàn bộ bài thi. Ra về, Mai tiến lại ngay gần tôi, nói:

-Lúc nãy bản thân thấy bạn lo ngại nên bạn muốn giúp bạn, hiện giờ mình thấy thiệt sự ân hận.Tốt hơn hết là bọn chúng mình hãy trường đoản cú đi với lao động bởi đôi chân và trí óc của mình.

Tôi cùng Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong cùng xanh hơn.

Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về tình chúng ta – bài xích làm 4

Tôi được ra đời trong một gia đình có yếu tố hoàn cảnh khó khăn, từ nhỏ tuổi bố chị em tôi đã luôn dặn tôi rằng phải cố gắng học tập, không được thua các bạn nào cả, bao gồm như vậy sau này tôi sẽ không khổ giống phụ huynh tôi bây giờ. Tôi đã làm theo lời bố mẹ, suốt cả ngày tôi chỉ học với đọc sách, tôi không muốn thì thầm với ai do tôi cảm thấy do vậy sẽ lãng phí thời gian. Trên lớp, ngoài thời gian học tôi lại ngồi phát âm sách và đọc truyện, tôi ko mấy khi vồ cập đến chúng ta xung xung quanh tôi đang làm gì, chúng ta hỏi gì thì tôi nói nấy. Bởi vì vậy phải năm như thế nào tôi cũng đứng tốt nhất lớp và tôi không đùa với bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của tớ là học tập, tôi đang nghĩ như vậy!

Cho mang lại một ngày, tất cả một bạn mới gửi vào lớp tôi. Lần đầu bạn ấy vào lớp cô giáo reviews bạn ấy thương hiệu là Thỏa làm việc lớp A2 chuyển sang. Nhìn bạn ấy nhân từ quá, tôi thấy tò mò không biết các bạn ấy học có xuất sắc không? bởi tôi không phù hợp ai học tốt hơn tôi cả. Thật bất thần khi cô giáo bảo bạn ấy ngồi sát tôi, cô dặn tôi phải khiến cho bạn ấy học tập tập.

Giờ ra nghịch buổi học tập hôm ấy, vẫn kiến thức cũ tôi ngồi phát âm sách. Thật kinh ngạc khi Thảo cũng ko ra chơi, cứ ngồi bên cạnh nhìn tôi một lúc lâu, thấy vậy tôi quay sang hỏi “bạn nhìn gì vậy”, Trang mỉm cười nói “đó là quyển sách tớ ham mê nhất, tớ đã từng ước mơ bản thân được hiểu nó dù duy nhất lần”. Thì ra Thảo vô cùng thích quyển sách tôi đang đọc, tôi cũng rất thích nó. Tôi nói với Thảo “nếu mình muốn thì đọc ngừng tớ sẽ cho bạn mượn”. Thảo mỉm cười nhẹ “thật nhé!”. Cuối tiếng tôi đưa sách mang đến Thảo, các bạn ấy cảm ơn tôi rồi phấn khởi mang lại sách vào cặp. Sáng sủa hôm sau đến lớp Trang kể mang lại tôi nghe về cuốn sách đó, rồi kể cho tôi nghe về gia đình Thảo. Thì ra, Trang còn có hoàn cảnh mái ấm gia đình khó khăn rộng tôi, các bạn ấy không có phụ huynh và sinh sống với bà nội. Sách vở và giấy tờ bạn ấy có là vì hàng xóm khuyên răn góp và tặng kèm lại. Thảo rất mê thích đọc sách tuy thế lại không có tiền nhằm mua. Nghe Thảo trung khu sự tôi thấy bạn ấy vừa đáng tiếc vừa xứng đáng khâm phục.


Từ đó, tôi cùng Trang chơi rất thân với nhau. Chúng tôi cùng nhau học tập, tôi học tốt nên tôi vẫn dạy mang đến Thảo những kiến thức mà tôi biết, và đến Thảo mượn hầu như cuốn sách tôi sẽ đọc dứt rồi. Vào cuối tuần được ngủ tôi thường sang bên Thảo chơi và trợ giúp bà nội của Thảo nhổ tóc sâu. Cửa hàng chúng tôi hợp nhau mang lại từng sở trường về món ăn, gọi sách cùng nghe nhạc nữa. Đối cùng với tôi, Thảo là một bạn bạn tốt và hết sức đáng mến. đích thực thì chưa bao giờ tôi cảm xúc tâm trạng mình lại thoải mái và dễ chịu đến thế, tôi đang lắng nghe nhiều hơn nữa và share nhiều hơn. Từ thời điểm ngày có Thảo là bạn, tôi không hề ngồi 1 mình một góc nữa. Đến tiếng ra chơi, shop chúng tôi ra sân chơi nhảy dây, kéo co với chúng ta rất vui. Thảo đã làm cho tôi cầm đổi, các bạn ấy nói với tôi rằng “dù cuộc sống có khó khăn đến mấy thì bọn họ vẫn luôn phải cười vui vẻ”. Tôi đã biến hóa cách suy xét từ khi thi đấu với Thảo. Các bạn ấy sẽ khiến cuộc sống thường ngày của tôi thú vị hơn khôn xiết nhiều, tôi thấy bản thân sống dễ chịu hơn cùng cười nhiều hơn. Cảm ơn Thảo đã là các bạn của tôi.

Trong cuộc đời, người nào cũng có những người bạn. Chạm mặt được bạn bạn giỏi là niềm hạnh phúc lớn lao. Tôi luôn trân trọng tình chúng ta giữa tôi và Thảo, và cửa hàng chúng tôi sẽ cùng nhau cố gắng học tập và cất giữ tình bạn luôn vui vẻ, bền vững.

Kể lại một kỉ niệm lưu niệm về tình các bạn – bài bác làm 5

Trong kí ức của từng người, tuyệt nhất là so với những người học viên như em thì một người đồng bọn lại càng quan trọng thiếu. Thật nhất là Đan- cô đồng bọn từ hồi lớp 1 dến giờ vẫn học tập với em.

Đan là một trong cô bé xíu có vóc dáng nhỏ dại bé với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn khía cạnh trái xoan với ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi bạn chỉ với một ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, miệng lại luôn luôn nở một thú vui tươi nhằm lộ hàm răng trắng muốt, tưởng như những hạt ngọc trai. đứa bạn này lại sở hữu dáng đi uyển chuyển, vơi nhàng. Giọng nói nghe vô cùng ngọt với dịu dàng. Cũng chính vì thế nhưng mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự xuất hiện của các bạn ấy là cần thiết thiếu. Giọng ca “cây công ty lá vườn” này đã đem đến cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhì.

Trong lớp thì Đan có vẻ rất nhân hậu lành, dễ dàng tính nhưng lại trong tiếp thu kiến thức lại khôn xiết nghiêm túc. Những hoạt động vui chơi của trường, lớp thì bạn luôn luôn đứng đầu. Dù vậy, Đan vẫn coi câu hỏi học là quan trọng nhất. Với một cái đầu tuyệt vời và giám sát và đo lường nhanh nên bạn làm việc môn toán hết sức giỏi. Đan luôn luôn được thầy cô và anh em quí mến vị học tốt lại hay giúp bạn bè. Về nhà, xung quanh giờ học, Đan luôn luôn giành thời gian giúp đỡ phụ vương mẹ. Ngoài sở thích đọc sách, Đan có một sở trường hơi bị kì lạ là ưng ý xem phim ma. Từng lúc thư thả là hai đứa lại hỏi thăm chuyện học tập tập, trọng điểm sự chuyện bi thương vui. Lần nhưng mà em bị cảm, Đan đã biểu thị mình thực sự là 1 trong những người bạn tốt. Em đã bắt buộc nghỉ học hết nhị tuần. Mặc dù thế Đan vẫn mang lại nhà em cùng giảng đến em từng bài bác toán, bài xích văn. Điều này đã làm cho em thực sự làm em cảm động. Khi em hết bệnh dịch cũng là lúc hai đứa lại cùng nhau bước đi trên con phố đến trường. Con đường in lại gần như kỉ niệm vui, bi quan của đôi bạn thân.

Đan luôn là một người bạn xuất sắc không chỉ đối với em mà với tất cả mọi người. Em cũng sẽ nỗ lực học thật xuất sắc để hai đứa mãi là các bạn thân, cặp đôi bạn trẻ cùng tiến.

Xem thêm: Ứng Dụng Của Hệ Thức Lượng Trong Tam Giác, Sáng Kiến Kinh Nghiệm Toán Thpt

Cảm ơn chúng ta các chúng ta vừa đọc kết thúc top những bài xích làm văn nói lại một kỉ niệm lưu niệm về tình chúng ta hay nhất. Chúc các viết cho chính mình một bài văn đề cập lại một kỉ niệm kỷ niệm về tình bạn thật hay cùng đạt được công dụng cao.