KỂ LẠI KỈ NIỆM SÂU SẮC VỚI NGƯỜI BẠN THÂN

     
1. Đề bài2. Bài bác văn mẫu2.1. Bài xích văn mẫu mã 12.2. Bài bác văn mẫu mã 22.3. Bài xích văn mẫu mã 32.4. Bài xích văn mẫu 42.5. Bài xích văn chủng loại 52.6. Bài bác văn mẫu mã 6
Với đề bài bác kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình chúng ta theo ngôi nhắc thứ nhất, em có thể kể một kỉ niệm vui lưu niệm hoặc một tội vạ nào kia bạn/ người bạn đó gây nên trong thừa khứ bởi ngôi kể thứ nhất. Tham khảo một số bài mẫu của Đọc tài liệu để sở hữu thêm gợi ý làm bài xích và chuẩn bị cho bài xích văn số 2 lớp 10 đề 4 nhé!
*
Đề bài: Kể lại kỉ niệm sâu sắc về tình các bạn theo ngôi nói thứ nhất

Bài văn mẫu mã kể lại kỉ niệm thâm thúy về tình chúng ta theo ngôi kể thứ nhất

Bài văn mẫu 1Người ta hay nói, sống sống trên đời quan trọng nào không có bạn bè. Tôi nghĩ đúng là như thế. Nếu như tôi không tồn tại bạn bè, gồm lẽ bản thân cũng chỉ là 1 hạt cát cô đơn giữa lòng sa mạc, sẽ cảm thấy cô đơn và nhỏ tuổi bé đến chừng nào. Tôi may mắn hơn lúc không biến bản thân thành một hạt cát, do tôi biết ở bên cạnh tôi thời điểm nào cũng có thể có Lan – cô đồng bọn từ thuở còn thơ bé. Nghịch với nhau sẽ lâu, kỉ niệm cũng đã nhiều nhưng tất cả một kỉ niệm hồi lớp 5 làm cho tôi mãi tất yêu nào quên...Lan cùng tôi vốn gần nhà nhau, đến nên shop chúng tôi quấn quýt cùng nhau ngay phần nhiều ngày đầu khi còn thơ bé. Cửa hàng chúng tôi chơi thuộc nhau, học cùng nhau, đòi mẹ mua áo xống giống nhau. Người ngoài chú ý vào còn tưởng công ty chúng tôi là hai bà mẹ sinh đôi nữa. đùa với Lan khôn xiết vui, các bạn ấy hay dường nhịn tôi, tất cả gì cũng mang lại cho tôi. Tôi quý Lan nên tất cả gì tốt ho rất nhiều giấu rồi đưa về nhà Lan để hai đứa cùng thử.

Bạn đang xem: Kể lại kỉ niệm sâu sắc với người bạn thân


Đi qua hết đông đảo ngày lớp mẫu mã giáo, rồi qua không còn cả trong thời gian tháng tiểu học, tôi với Lan lắp bó cùng nhau như hình với bóng. Nắm mà rồi vào một ngày kia, tôi phát chỉ ra mình bị mất cái cây bút máy màu đỏ - quà khuyến mãi của cha mẹ tôi trước lúc vào phái mạnh công tác. Trường đoản cú nhỏ, cha mẹ tôi đã đi làm việc ăn xa, đến nên toàn bộ những món quà cha mẹ tặng tôi đều rất trân trọng và coi như báu vật. Cây cây viết này cũng thế, Tôi đựng kĩ nó vào hộp bút nhưng chẳng khi nào dùng đến. Nó như một thiết bị bất li thân, là bùa hộ mệnh của mình vậy. Tôi choáng váng. Cụ thể chiều qua sau khi lôi ra tôi đã cất vào hộp cây viết rồi cơ mà? Sao tiếng lại ko thấy đâu chứ? Tôi hiếu động khắp nơi cũng không thấy. Chẳng lẽ... Là Lan? Chiều qua chỉ có bạn ấy sang chơi với tôi...Ngày trước tôi khoe, Lan đều thích cái bút ấy lắm. Nhưng...sao Lan lại có tác dụng thế? Lan hiểu rõ tôi quý cây cây viết ấy như như thế nào mà?Thế tuy vậy tôi vẫn chạy sang đơn vị Lan và hỏi đã tạo ra nhẽ. Lan một mực không đồng ý nhưng tôi ko tin. Tôi không tìm kiếm thấy cây bút, nhưng Lan lại là người sau cuối biết đến sự tồn tại của nó. Tôi đau lòng chứ, nhưng làm thế nào mà ko giận đến được. Tôi nức nở chạy về nhà, mặc kệ lời hotline của Lan vùng phía đằng sau lưng...
Ngày hôm sau, tôi không chờ Lan cùng đi học nữa. Cả mấy ngày sau, vài tuần sau cũng vậy. Trên lớp, tôi tránh mặt Lan. Về mang lại nhà, tôi cũng ko muốn chạm chán Lan nữa. Có những lúc tôi bỗng dưng nhìn thấy góc nhìn buồn ai oán của Lan đang nhìn mình. Tôi chợt mủi lòng. Mà lại nghĩ về tía mẹ, về cây bút mà tôi hằng yêu quý, tôi cần yếu nào tha thứ mang đến Lan...Mưa mấy ngày rồi mà lại không dứt. Tôi cám thấy mệt nhọc mỏi, đầu lại âm ấm sốt, thân thể tung rời. Tôi viết solo xin nghỉ học tập rồi nhờ ngoại đưa cho mình nộp giúp. Cả sáng hôm ấy tôi ê nóng trên giường bắt buộc nào nhà hàng ăn uống được gì. Khát nước, tôi nuốm vực bản thân dậy cùng với lấy cốc nước trên bàn. Quyển tập của mình rơi xuồng, tôi cúi cong người xuống nhặt và tình cờ thấy có cái gì đấy sáng lóe lên vào tít dòng gầm tủ áo xống bên cạnh. Tôi khều ra. Là cây bút màu đỏ! Đã vài tuần trôi qua rồi, cây bút vương đầy mạng nhện, thân đang hơi gỉ ra có tác dụng xước lớp sơn đỏ bao bên ngoài. Cây cây viết mà tôi đã đổ cho Lan rước cắp trên đây ư? Chỉ vì...chỉ vì sự con nít của tôi...Chỉ vì không tìm kĩ mà tôi đã hiểu nhầm người bạn đã đính thêm bó với bản thân suốt mấy năm trời. Tôi òa khóc nức nở rồi lịm bước vào giấc ngủ dịp nào không biết.

Xem thêm: Thiên Linh Linh Địa Linh Linh, Anh Đừng Linh Tinh Xin Hãy Đi Về


Khi tôi tình giấc thì trời sẽ xế trưa. Tôi cực nhọc nhọc mở đôi mắt, đập vào mắt tôi là cô đồng bọn bé nhỏ, đầu tóc vẫn còn đó vương nước mưa. Thấy tôi tỉnh, ánh mắt Lan reo lên sự mừng rỡ. Lan ôm chầm đem tôi.- hôm nay cậu nghỉ, cậu có tác dụng mình lo quá. Thấy cái Ngọc bảo cậu bị tí hon mưa nhưng mà tớ lại băn khoăn gì. Tớ tất cả lỗi quá.Tôi òa khóc nức nở. Băn khoăn tôi khóc vì xúc đụng hay hổ thẹn nữa. Chỉ biết rằng tôi khóc rất to, rất mất thời gian sau new nín được. Tôi cầm dòng bút, đưa mang lại Lan.- mình xin lỗi...Do mình, do tôi đã đổ lỗi mang đến cậu... Mình tất cả lỗi nhiều lắm.Lan quan sát tôi âu yếm. Lan chẳng nói gì, tuy vậy tôi thấy bàn tay cậu ấy như sẽ siết mạnh tay vào bàn tay tôi.Thấm thoát vẫn mấy năm trôi qua. Tự bấy mang lại nay, tôi với Lan vẫn luôn luôn là một cặp đôi thanh mai trúc mã thân thiết. Công ty chúng tôi cùng nhau thi đỗ vào trường chuyên của Tỉnh, với mọi người trong nhà trọ một chống trong kí túc xá, bên nhau lóc cóc đánh đấm xe lên phố đi học, cùng mọi người trong nhà trải qua trong thời gian tháng cấp tía đẹp nhất. Cảm ơn trời đất vẫn ban phát đến tôi một người bạn quý giá bán như vậy. Cảm ơn Lan vị đã luôn bên cạnh và quan tâm cho tôi!
Bài văn mẫu 2Trên đời này còn tồn tại một thứ trong sạch hơn pha lê, cực hiếm hơn rất nhiều viên ngọc, đó là tình các bạn ở lứa tuổi học trò. Tôi không biết mọi bạn thế nào, chứ riêng bạn dạng thân tôi thì tình bạn quả là quý giá. Vì chưng tôi đã thương mến một tình bạn đẹp của mình, bấy giờ với mãi sau này.Từ khi mới hai tuổi tôi đã đùa thân cùng với Ngọc. Ngọc bằng tuổi tôi lại sinh sống gần công ty tôi nữa. Phụ huynh Ngọc và phụ huynh tôi cũng thân nhau, nên dĩ nhiên hai đứa tôi cũng vậy. đa số những khi không phải tới lớp chủng loại giáo chúng tôi đều ở mặt nhau. Người mẹ Ngọc khéo hoa tay lắm, cô đã tạo nên tôi với Ngọc một con búp bê. Chúng tôi giữ gìn búp bê lắm. Bé búp bê tuy không thể đẹp như đồ dùng chơi kế bên cửa hàng, tuy nhiên với lũ trẻ công ty chúng tôi thì búp bê là thứ đồ dùng chơi thiêng liêng. Tất cả lần khi bên nhau ôm búp bê đi chơi, tôi và Ngọc bị một tổ chặn đường, chúng cướp mất bé búp bê. Tôi sợ quá rên sướng lên, còn Ngọc thì xông ra vậy giành lại cho bởi được. Thấy bạn hăng quá, tôi ráng giữ lại búp bê, nhưng lại không giữ được. Bọn kia vừa đông lại béo nữa phải hai đứa tôi bị ấn cho vấp ngã dúi bửa dụi. Rồi không có bất kì ai bảo ai, shop chúng tôi cùng òa lên khóc, phần vày tiếc, phần vì bị té đau.

Xem thêm: Kể Lại Câu Chuyện Thánh Gióng Bằng Lời Văn Của Em, Kể Lại Truyện Thánh Gióng Bằng Lời Văn Của Em


Lúc về, công ty chúng tôi nước đôi mắt nước mũi rã dài, quần áo lướt thướt đầy khu đất cát. Từ đó không có búp bê để đùa nữa. Tính đến khi tôi năm tuổi, không hiểu nhiều tôi mắc bệnh gì, chỉ biết là nó đã không khi nào khỏi được, mà căn bệnh cứ theo tôi mãi. Sức khỏe không giỏi thời gian đầu, trong cả việc chuyên chở của tôi cũng trở nên hạn chế. Cố là tôi ko được đi học nữa mà buộc phải ở nhà. Ngọc cũng xin nghỉ để ở nhà với tôi. Ngày nào, Ngọc cũng sang nhà tôi chơi, hiểu truyện buổi trưa. Cứ thay tình các bạn của chúng tôi ngày càng sâu đậm, nó như một miếng đất nhỏ ngày qua ngày, công ty chúng tôi đắp thêm lên cao mãi dần thành ngọn núi. Cứ tưởng rằng nó đang không bao giờ thay thay đổi để bự mãi như vậy. Nhưng tới một ngày nó không lên rất cao được nữa, với tôi đó là 1 trong ngày định mệnh, khi nhưng cả hai đứa tôi cách nhau mãi mãi. Mang lại tới hiện giờ khi nghĩ về lại, tôi vẫn bật khóc. Tất cả là lỗi trên tôi. Tôi âm thầm tự trách bản thân… Hồi kia tôi cùng Ngọc đùa trò viết thư. Chúng tôi viết thư cho nhau bỏ vào chai chôn xuống miếng đất phương pháp nhà tôi tương đối xa.
Mặc dù sẽ hứa đang ra điểm hẹn đúng giờ, nhưng bởi vì mải coi phim hoạt hình nên tôi sẽ quên mất. Còn Ngọc thì cứ đứng ngóng và có niềm tin rằng tôi vẫn đến. Tôi cho tới muộn, bố mẹ Ngọc ko thấy Ngọc về ngay thức thì sang hỏi tôi, tôi mới nhớ ra, mọi fan cuống lên tìm. Té ra Ngọc hóng tôi lâu quá, trê tuyến phố về Ngọc đã chạm mặt một trận mưa và ốm. Thiệt là xót xa. Đã nhiều lúc tôi ý muốn quên đi tất cả để giảm xuống cái xúc cảm có lỗi của mình, tuy thế không được. đôi khi nhớ Ngọc quá, tôi call Ngọc trong tiếng nấc. Hình hình ảnh Ngọc vẫn hiện tại về trong niềm mơ ước của tôi. Mỗi một khi nhớ về kỉ niệm cùng với Ngọc, tôi lại bi lụy da diết. Ngọc ơi! Tớ xin lỗi, tất cả là trên tớ.Bây giờ lúc nào không ưng ý với những người bạn của mình, tôi lại nghĩ về tới Ngọc. Tình bạn đầu tiên của tôi ngọt ngào và lắng đọng nhưng cũng thật buồn. Lá thư hồi ấy của tớ đã viết: “Ngọc ơi! bản thân mãi là bạn nhé”. Tôi ao ước tình bạn sẽ mãi đẹpHùng ơi! Sao lâu thế? Muộn học tập mất rồi.– Tớ xin lỗi vị đã để cậu nên đợi lâu. Khuyến mãi cậu nhân thời cơ sinh nhậtTôi thật bất ngờ khi Hùng dúi nhanh vào tay tôi một đôi dép mới. Nhoẻn mồm cười, tôi nói: