Học Sinh Và Cô Giáo 18

     

TTO - Ở vùng sâu thẳm Sa Son, đại dương Hồ (Campuchia) gồm một lớp học dành riêng cho trẻ em Việt Nam. Đứng lớp là cô nàng 18 tuổi, dạy cho trên 80 học sinh vừa học vừa nên lặn lội ra biển mưu sinh.

Bạn đang xem: Học sinh và cô giáo 18



Cô giáo của lớp học quan trọng này là Nguyễn Thị Min. Cô Min chỉ học không còn lớp 8 rồi đi làm việc công nhân, tình cờ trở thành gia sư trong một đợt từ vn sang Campuchia thăm phụ vương mẹ.

Tranh thủ học nhằm đi làm

Sa Son (ấp Koh Ket, làng Ren Tơ, huyện Candien, tỉnh Pursat, Campuchia) là làng mạc bè nằm chết thật xa mặt đường lộ nửa ngày xuồng. Làng nổi này còn có 238 hộ dân cư với trên 1.200 người việt sinh sống.

Tờ mờ sáng đã nghe giọng trẻ con thơ lanh lảnh: "Cô ơi, dậy chưa cô ơi. Cô cho nhỏ xin bài xích hôm nay, để bé làm xong con còn đi giảm cá mướn". Đó là nhỏ xíu Thúy Ngân, con bà Đẹp, nhà tại mé rừng lộc vừng. Cô Min kéo nhỏ xíu vào bè, hỏi rõ sự tình. Cô bé bỏng ấp úng thưa là bây giờ bên xóm tất cả nhà nọ trúng mẻ cá, đề nghị thuê bạn cắt vây cá để sơ chế.

Ở biển khơi Hồ, khi chạm mặt được vấn đề làm thì bất kỳ người béo hay trẻ bé dại cũng đề nghị xắn tay vào. Ngân nói mẹ đánh thức mình dậy sớm nhằm đi làm. Cô nhỏ nhắn nói bản thân còn đề nghị đi học. Người người mẹ giục bé nếu tới trường thì... đi liền, nhằm khi phương diện trời vừa lên là xuất hiện ngay nhà chủ lưới để cắt cá. Vậy là con bé nhỏ xách quyển tập, nhảy xuống xuồng, bơi lội tìm cô giáo.

Rồi những cái xuồng nhỏ lần lượt cập cảng bè bên cô Min. Tất cả đứa mang đến xin cô bài bác tập về nhà, gồm đứa xin cô dạy trước để về theo bố mẹ đi ra biển cả kiếm cơm, gồm đứa trắng tối ở không tính khơi, mang lại sáng bắt đầu về lại xóm, mới tìm về cô giáo...

Bỗng nhiênthành cô giáo

Trước đây cũng đã có một vài tín đồ trụ lại vùng đại dương Hồ dạy, tuy nhiên người thì già yếu, fan thì không chịu được nổi nên đã rời đi. đầu năm mới năm 2020, Nguyễn Thị Min từ vn sang thăm phụ thân mẹ. Min cũng chỉ học hết lớp 8 rồi đi làm việc công nhân. Đám nhỏ trong làng mạc mến Min, dân tại chỗ này lại nói với cha mẹ hay là cho Min sống lại dạy đến đám trẻ em biết chữ rồi hãy về Việt Nam.

Xem thêm: Một Câu Chuyện Tình Cảm Động Không Thể Bỏ Qua, Truyện Ngôn Tình Cảm Động Nên Nghe Một Lần

Được đề nghị làm cô giáo "ngang hông", Min nói cô quá bất ngờ nhưng rồi gật đầu đồng ý ở lại đại dương Hồ dạy dỗ miễn phí tổn cho tụi nhỏ.

Min share khi chấp nhận đứng lớp, cô chưa từng được ai chỉ dạy làm gia sư là gắng nào. đề xuất những gì cô học được, cô đang dạy lại cho những em cũng như cô giáo ở việt nam dạy cho mình. Cô dễ dàng và đơn giản nghĩ dạy đến các bé bỏng cũng như dạy dỗ cho đồng chí em trong nhà.

Min kể thời hạn đầu cô băn khoăn lo lắng vì cả trường rất ít em đọc, viết được. Thống kê giám sát thì lại càng không. Cô ra quyết định ngoài giờ học tập buổi sáng, bất kể giờ nào học trò nên học thì cô cũng dạy mà không phải trả học phí. Vậy là đám nhỏ suốt ngày bơi xuồng kiếm tìm cô giáo.

"Bây giờ nhiều đứa làm việc Sa Son biết đọc, biết viết rồi đơn vị báo ạ. Cô Min cho giờ vẫn dạy không lương. Dân tại đây cũng hiểu, định fan góp ít đến cô gạo mắm, mà lại cô nói để dành tiền mua giấy tờ cho những cháu" - một phụ huynh ở biển khơi Hồ nói.


Ông Lê Hoàng (chủ tịch Hội Khmer - Việt tỉnh Pursat):

Điểm sáng

Bà con người việt ở biển Hồ cuộc sống đời thường còn không ít khó khăn, vất vả. Vào đó, việc học tập của con trẻ của mình ở đó là điều đáng lo, vì ngoài không được đầy đủ cơ sở vật chất thì chuyện tìm fan đứng lớp vô cùng cạnh tranh khăn. Trong hoàn cảnh đó, có fan chịu đứng ra dạy những cháu là điều vô cùng quý.

Chúng tôi không dám mong fan có trình độ cao, vị không thể tra cứu đâu có, mà chỉ muốn có fan dạy cho những cháu biết đọc, biết viết là quý lắm rồi. Vào đó, lớp học của cô Min ở Sa Son là điểm sáng để duy trì.

Xem thêm: Dinh Dưỡng Của Trùng Sốt Rét Và Trùng Kiết Lị


ngay gần 30 năm làm giáo viên không lương

TT - ngay gần 30 năm qua, bà Nguyễn Thị Đỏ (còn được hotline là bà bố Đỏ), 68 tuổi, ngụ KV2, phường Lái Hiếu, thị xã bổ Bảy, thức giấc Hậu Giang, vẫn âm thầm dạy học mang lại học trò nghèo mà lại không yên cầu một khoản thù lao nào.