Trần quốc tuấn truyền hịch tướng sĩ tháng 8/1284

     
Thoát Hoan thấy Hưng đạo vương giữ cả những nơi, tức tốc tiến binh lên đánh núi Kì cấp, ải Khả li cùng ải Lộc châu. Quân hai bên đánh nhau sinh sống núi Kì cung cấp hai bố trận ko phân thắng bại. Tuy nhiên sau bởi vì Khả li cùng Lộc châu thất thủ, quân An nam cần rút về ải đưa ra lăng. Bay Hoan dẫn đại binh mang lại đánh đưa ra lăng, Hưng đạo vương yếu thế, thua chạy ra bến Bái tân, xuống thuyền cùng với đàn gia tướng, là Dã Tượng cùng Yết Kiêu về Vạn kiếp. Các tướng thu nhặt tàn quân từ từ cũng kéo về đấy cả.

Bạn đang xem: Trần quốc tuấn truyền hịch tướng sĩ tháng 8/1284


Nhân tông nghe Hưng đạo vương thua kém chạy về Vạn Kiếp, tức tốc ngự một loại thuyền bé dại xuống Hải đông (tức là Hải dương) rồi đến vời Hưng đạo vương cho bàn việc, nhân thấy quân mình thua, trong bụng lo sợ, bắt đầu bảo Hưng đạo vương rằng: "Thế giặc to lớn như vậy, mà chống với nó thì dân sự tàn hại, xuất xắc là trẫm hãy chịu hàng đi để cứu giúp muôn dân".
Hưng đạo vương vãi tâu rằng: "Bệ hạ nói câu ấy thì thật là lời nhân đức, tuy thế mà Tôn miếu thôn tắc thì sao? Nếu chúa thượng muốn hàng, xin trước hãy chém đầu tôi đi đã, rồi sau vẫn hàng!". Vua nghe khẩu ca trung liệt như vậy, vào bụng bắt đầu yên.
Hưng đạo vương mộ quân những đạo, hội trên Vạn kiếp được hơn 20 vạn quân, cố lại nổi to. Bấy giờ đồng hồ Hưng đạo vương có soạn ra một quyển Bình thư yếu hèn lược rồi truyền hịch khuyên nhủ răn những tướng sĩ. Tờ hịch ấy làm bằng Hán văn, nay dịch ra quốc âm như sau này:
"Ta thường nghe chuyện: Kỷ Tín liều thân chịu đựng chết ráng cho vua Cao đế; do Vu rước mình đỡ ngọn giáo đến vua Chiêu vương; Dư Nhượng nuốt than để báo oán cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu vãn nạn mang đến nước; Kính Đức là một chức quan còn nhỏ, mà lại liều thân cứu vua Thái tông được thoát vòng vây; phong cách Khanh là một trong những bề tôi nghỉ ngơi xa, mà kể tội mắng thằng Lộc tô là quân nghịch tặc. Các bậc trung thần nghĩa sĩ ngày xưa, bỏ xác vì nước, đời nào không có? trả sử mấy tín đồ ấy cũng cứ bo bo theo lối hay tình, bị tiêu diệt già ngơi nghỉ xo nhà thì sao để cho lưu danh sử sách mang lại nghìn muôn đời như thế được? Nay các ngươi vốn mẫu vũ tướng, không hiểu biết nhiều văn nghĩa, nghe đa số chuyện cổ tích ấy, nửa tin nửa ngờ, ta ko nói làm những gì nửa; ta hãy lấy chuyện đời Tống, Nguyên bắt đầu rồi mà lại nói: vương vãi công Kiên là tín đồ thế nào? Tỳ tướng của vương công Kiên là Nguyễn văn Lập lại là fan thế nào, nhưng giữ một thành Điếu ngư 42 nhỏ dại mọn, phòng với quân Mông kha 43 kể hàng ngàn vạn, để cho dân sự đơn vị Tống, tới thời điểm này còn đội ơn sâu. Đường ngột xấu hổ là người như vậy nào? Tỳ tướng tá của Đường ngột hổ ngươi là Xích tu bốn lại là tín đồ thế nào, nhưng mà xông vào địa điểm lam chướng xa xôi, tiến công được quân phái mạnh chiếu vào vài ba tuần, làm cho quân trướng đời Nguyên đến lúc này còn lưu giữ tiếng tốt. Huống bỏ ra ta cùng các ngươi sinh nghỉ ngơi đời nhiễu nhương, gặp gỡ phải buổi khó khăn này, trông thấy mọi ngụy sứ chuyển vận rầm rập kế bên đường, uốn nắn lưỡi cú diều nhưng xỉ mắng triều đình, mang thân dê chó mà nạt tổ phụ, lại cậy nắm Hốt vớ Liệt nhưng mà đòi ngọc lụa, ỷ rứa Vân nam vương 44 để vét bội nghĩa vàng; của kho bao gồm hạn, lòng tham không cùng, khác nào như đem thịt nhưng mà nuôi hổ đói, giữ sao cho khỏi tai vạ về sau! Ta đây, ngày thì quên ăn, đêm thì quên ngủ, ruột đau như cắt, nước mắt váy đìa, chỉ căm tức rằng không được sả thịt bỏ da của quân giặc, dẫu thân này phơi không tính nội cỏ, xác này gói trong da ngựa, thì cũng đành lòng. Các ngươi ở cùng ta coi giữ binh quyền, đã và đang lâu ngày, không tồn tại áo thì ta đến áo, không tồn tại ăn thì ta cho ăn, quan còn nhỏ tuổi thì ta thăng thưởng, lương bao gồm ít thì ta tăng cấp, đi thủy thì ta cho thuyền, quốc bộ thì ta cho ngựa, lúc hoạn nàn thì cùng cả nhà sống chết, lúc thảnh thơi thì bên nhau vui cười, những phương pháp cư xử so với Vương công Kiên, Đường ngột Ngại rất lâu rồi cũng chẳng kém gì. Nay các ngươi trông thấy chủ nhục mà do dự lo, bắt gặp quốc sĩ mà ngần ngừ thẹn, thân làm tướng nên hầu giặc, mà lừng khừng tức, tai nghe nhạc để hiến ngụy sứ, mà phân vân căm; hoặc lấy việc chọi gà có tác dụng vui đùa, hoặc lấy việc đánh bội bạc làm tiêu khiển, hoặc vui thú về vườn cửa ruộng, hoặc quyến luyến về vk con, hoặc suy nghĩ về lợi riêng nhưng quên việc nước, hoặc mê mẩn về săn phun mà quên câu hỏi binh, hoặc thích hợp rượu ngon, hoặc mê giờ đồng hồ hát. Nếu có giặc đến, thì cựa gà trống làm thế nào cho đâm thủng được áo giáp; mẹo cờ bạc làm thế nào để cho dùng nổi được quân mưu; dẫu rằng ruộng lắm sân vườn nhiều, thân ấy nghìn kim cương khôn chuộc; vả lại vợ bìu nhỏ díu, nước này trăm sự nghĩ sao; tài chính đâu mà sở hữu cho được đầu giặc; chó săn ấy thì địch sao nổi quân thù; chén bát rượu ngon không làm cho được mang lại giặc say chết; giờ hát hay là không làm được đến giặc điết tai; lúc bấy tiếng chẳng đều là thái ấp của ta không còn, nhưng mà bổng lộc của những ngươi cũng hết; chẳng những là gia quyến ta bị đuổi, mà vk con của những ngươi cũng nguy; chẳng đầy đủ là ta chịu đựng nhục bây giờ, cơ mà trăm năm về sau, giờ xấu hãy còn mãi mãi; cơ mà gia thanh của những ngươi cũng chẵng khỏi sở hữu tiếng nhục, mang đến lúc bấy giờ các ngươi dẫu ao ước vui vẻ, phỏng đã đạt được hay không? nay ta bảo thật các ngươi: nên cảnh giác như khu vực củi lửa, nên giữ gìn như kẻ húp canh, bảo ban quân sĩ, rèn luyện cung tên, khiến cho những người nào cũng có thể có sức khỏe khoắn như Bàng Mông cùng Hậu Nghệ, thì mới rất có thể dẹp tan được quân giặc, mà lập đề nghị được công danh. Chẳng số đông là thái ấp ta được vững vàng bền, mà những ngươi cũng hồ hết được hưởng bổng lộc; chẳng mọi là gia quyến của ta được yên ổn ổn, mà các ngươi cũng đông đảo được vui với bà xã con, chẳng phần lớn là tiên tổ ta được vẻ vang, mà các ngươi cũng rất được phụng thờ tổ phụ, trăm năm vinh hiển; chẳng những là một trong mình ta được sung sướng, mà các ngươi cũng khá được lưu truyền sử sách, ngàn đời thơm tho; mang lại bấy giờ các ngươi dầu ko vui vẻ, cũng tự xung khắc được vui vẻ. Nay ta soạn hết các binh pháp của các nhà danh gia đúng theo lại làm cho một quyển call là "Binh thư yếu đuối lược". Nếu các ngươi biết chăm tập sách này, theo lời dạy dỗ bảo, thì mới phải đạo thần tử; nhược bằng khinh quăng quật sách này, trái lời dạy bảo, thì tức là kẻ nghịch thù. Vì chưng cớ saỏ vị giặc Nguyên cùng ta, là quân thù không nhóm trời chung, nắm mà những ngươi cứ mặc nhiên không nghĩ đến sự việc báo thù, lại phân vân dạy quân sĩ, không giống nào như tảo ngọn giáo cơ mà đi theo kẻ thù, giơ tay không mà chịu thu quân giặc, làm cho sau trận Bình lỗ 45 mà lại ta phải chịu giờ xấu muôn đời, thì còn mặt mũi nài đứng trong trời khu đất nữa. Vậy yêu cầu ta phải tạo sự bài hịch này khiến cho các ngươi biết bụng ta".
Các tướng tá sĩ được lời khuyên răn răn ấy, ai nấy nhiệt tình luyện tập, quyết chí đánh giặc, vì thế người nào cũng lấy mực mê thích vào cánh tay nhì chữ "Sát Đát " nghĩa là làm thịt quân Mông cổ. Lúc Thoát Hoan lấy xong các ải ở tp. Lạng sơn rồi, thừa win đánh xuống Vạn kiếp, quân An phái nam non thế, địch không nổi thua kém chạy, bao nhiêu chuyến thuyền mất cả. Quân Mông cổ bắt được quân An nam giới thấy người nào cũng đều có hai chử "Sát Đát" làm việc cánh tay, giận lắm, mang giết sạch sẽ cả, rồi kéo tràn quý phái mặt khiếp bắc. Thoát Hoan thả quân cho cướp phá vùng Võ ninh, Gia lâm, Đông ngạn rồi kéo về đóng tại bến Đông bộ đầu, Hưng đạo vương vãi lập trại mé ngạn để phòng giữ.

Xem thêm: 25/9 Cung Gì - Tử Vi 12 Cung Hoàng Đạo Thứ Bảy Ngày 25/9/2021


Thoát Hoan thấy phía phái mạnh ngạn sông Hồng hà 46 có trại quân An nam đóng giữ, bắt đầu sai quân mang súng đại bác bỏ bắn sang, phá tan cả những trại, quân sĩ lo âu bỏ chạy hết sạch. Quân Mông cổ bấy giờ đồng hồ làm cầu phao qua sông, kéo cho tận thật tình Thăng long hạ trại.
Hưng đạo vương vãi rước xa giá Thượng hoàng và vua ra phía bên ngoài Thăng long, để những tướng sinh sống lại duy trì thành. Đến khi Thoát Hoan vây đánh, hạ được thành, biết rằng Hưng đạo vương sẽ rước xa giá xuống mặt nam rồi, liền không đúng tướng dẫn quân đi xua đánh.
Toa Đô là tướng đạo thiết bị hai quân Nguyên, đi đường bể sang đánh Chiêm thành, dẫu vậy mà quân nước Chiêm giữ được những đường hiểm yếu, đánh mãi ko được. Nguyên chúa hạ chiếu không nên Toa Đô theo đường bộ lôi ra mặt Nghệ an, phù hợp với quân thoát Hoan để tấn công An nam.

Xem thêm: Công Thức Tính Dien Tich Hinh Chu Nhat, Cách Tính Chu Vi Và Diện Tích Hình Chữ Nhật


Thoát Hoan theo thông tin được biết tin ấy, liền không nên tương Ô mã Nhi dẫn quân đi mặt đường bể vào tiếp ứng cho Toa Đô để tấn công tự phương diện trong đánh ra, còn sinh sống mặt kế bên thì phi thuyền của bên Nguyên chia nhỏ ra giữ các bến đóng ở sông Hồng hà 47 từ bỏ Thăng long xuống đến khúc sông Đại hoàng (thuộc thị trấn Nam xang, Hà nam).
Hưng Đạo vương Đem Vua Về Thanh Hóa tháng 10/1284Trần Quốc Tuấn rước quân đi chống giữ quân bên Nguyên tháng 10/1283