Bài Viết Số 1 Lớp 8 Kể Lại Những Kỉ Niệm Ngày Đầu Tiên Đi Học

     
1Kể lại kỉ niệm ngày trước tiên đi học tập – bài bác làm 1 của một bạn làm việc sinh tốt Văn tỉnh nam giới Định2Kể lại kỉ niệm ngày trước tiên đi học tập – bài bác làm 23Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học tập – bài bác làm 34Kể lại kỉ niệm ngày thứ nhất đi học – bài xích làm 45Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – bài bác làm 56Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – bài bác làm 6

Kể lại kỉ niệm ngày trước tiên đi học – bài bác làm 1 của một bàn sinh hoạt sinh tốt Văn tỉnh nam Định

Ngày trước tiên khai trường, đó là chiếc ngày mà chắc rằng không ai trong bạn cũng có thể quên được. Loại ngày ấy đã lưu lại sự kiện mỗi chúng ta bước vào tuyến đường học tập. Trong năm này tôi đang lên lớp 8, sẽ quá quen với không khí học đường, nhưng quan sát lại mẫu cặp chú tôi tặng ngay tuần trước làm cho tôi thêm bồi hồi, xao xuyến cùng nhớ lại rất nhiều kỉ niệm ngây thơ, nhỏ xíu bỏng của một cậu nhỏ nhắn chập chững lao vào cổng trường vào bàn tay tí hon guộc tuy thế đầy tình cảm của bà tôi.

Bạn đang xem: Bài viết số 1 lớp 8 kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học


Ấy là chiếc ngày mà lại tôi vẫn không khi nào quên. Hôm ấy, trời thu se se lạnh, mây rập ràng trôi, đó cũng là biểu hiện của một ngày khai trường đang đến, một năm học bắt đầu bắt đầu. Tôi nao nao trong tâm những tưởng tượng thơ ngây với vai trung phong trạng một đứa trẻ em sắp đối diện với một sự kiện quan trọng. Thực ra lúc đó còn bé, chưa cảm giác được mấy về ngày khai trường cùng cũng chẳng biết đó là ngày gì, nhưng mà thấy sự quan tiền tâm, bận bịu của fan lớn phần như thế nào tôi cũng đã nhận được ra tất cả cái gì đấy quan trọng. Hôm nay bà đang là tín đồ đưa tôi cho trường, cha mẹ tôi công tác xa cần không thể gửi tôi đi được, cơ mà nghe bà tôi nói bố mẹ tôi cũng hào hứng cái ngày nay lắm. Vùng quê tôi chưa hẳn ở thành thị, cũng chẳng yêu cầu một chỗ nào giàu có, đó là 1 vùng sông nước với đầy nét làng mạc quê và sự dân dã. Trê tuyến phố đi học, bà con cháu tôi nên đi qua 1 con sông. Bác lái đò đã ngóng sẵn công ty chúng tôi ở đó. Tôi thấy nét mặt của chưng tươi hơn phần đông ngày, hợp lý đó cũng vì cái ngày hôm nay, chiếc ngày mà mọi fan gọi là “ngày tựu trường” – vào đầu tôi suy nghĩ vậy. Bên trên đò tất cả rất nhiều chúng ta học sinh cùng những bậc phụ huynh. Tôi xem xét thấy từng nét mặt băn khoăn lo lắng trên mặt đàn trẻ, trong đó có cả mấy đứa thường đi thả diều cùng với tôi, cùng với sự chu đáo của bạn lớn giống hệt như bà tôi vậy. Điều kia càng có tác dụng tôi hiểu thêm về tầm đặc biệt quan trọng của ngày này, tuy nhiên cũng bởi vì đó mà khiến tôi càng thêm bận tâm. Vai trung phong hồn tôi bấy giờ nặng trĩu trĩu nhưng rồi lại nhẹ nhàng như những cánh hoa tươi tỏa nắng trong nắng và nóng mai cùng gần như giọt sương sớm bởi vì bà tôi đang ở kề bên cùng những bồng bềnh của sóng nước. Đang mài miệt suy nghĩ, đột tiếng bác bỏ lái đò call to có tác dụng tôi lag mình: “Các con cháu xuống nào, chúc các cháu hoan hỉ nhé” lời nói ấy thật thân thuộc bởi những lần tôi đi đò của bác đều được nghe nhưng từ bây giờ sao câu nói ấy lại ăn sâu vào trọng tâm trí tôi như vậy. Nó như đụng lực góp tôi trẻ trung và tràn đầy năng lượng thêm trong lòng trạng như hiện tại giờ. Tôi bạo dạn chủ động cố kỉnh tay bà bước xuống đò. Làn gió nhè dịu thổi qua, xoa đi sự nắng nóng nực khi ngồi đò với cái bổi hổi của vai trung phong trạng. Ô kìa, kia có phải là trường học, địa điểm mà tôi vẫn đến. Tôi lờ mờ phân biệt như vậy vì thấy nó khang trang cùng to lớn hơn bất kể cái nhà nào mà lại tôi từng gặp. Bà xoa đầu tôi, thanh thanh nói: “Cháu yêu, trường học tập của chúng ta đây rồi. Đây vẫn là vị trí tu dưỡng đạo đức nghề nghiệp và kiến thức và kỹ năng cháu”. Tôi ngẫm nghĩ mãi về câu nói ấy tuy nhiên vẫn thiếu hiểu biết vế sau, tôi nhận định rằng đó là một câu nói mang tính chất thẩm mỹ mà các anh chị em trong buôn bản vẫn thường tốt nói văn vẻ. Quả thực tình trạng tôi mọi khi thay đổi. Hiện giờ tôi không còn cảm thấy quá sợ hãi nữa nhưng thiếu hiểu biết sao chân tôi cứ díu lại. Dù vậy tuy vậy tôi vẫn núm nhảy theo những bước chân của bà. Đi được một đoạn thì ngôi ngôi trường đã hiện rõ trước mắt. Trước khía cạnh tôi là một cái cổng trường to mập với phần đông chữ viết bùng nhùng khó hiểu. Xung quanh đó là sản phẩm trăm các bạn học sinh khác với biết bao tâm trạng, suy nghĩ. Chúng ta thì níu chân mẹ, tín đồ thì mếu máo. Chợt có tiếng khóc òa sau sống lưng tôi, tôi lập tức chạy lại úp phương diện vào bà với cũng nghẹn ngào khó khăn tả. Nước đôi mắt tôi sẽ dưng dưng mang đến tận cổ họng. Cơ mà nhớ tới đông đảo lời mà cha mẹ tôi vẫn hay nựng nịu cùng với sự dỗ dành của bà. Tôi lại gan góc lau nhẹ nước mắt với mồ hôi, đứng trực tiếp người. đồng thời đó, bao gồm một cô giáo vận động phía tôi. Tôi ngơ ngác chú ý thì cô nhẹ nhàng chứa tiếng nói: “Bà cho con cháu vào lớp đi. Đó là lớp của cháu” Giọng nói ấm ấm, thanh thanh mà ngọt ngào và lắng đọng của cô đã khiến cho tôi nhớ mang lại mẹ. Tôi không còn cảm xúc sợ hãi nữa. Cô dịu nhàng ráng tay tôi dắt vào lớp, tôi theo sau cô và cảm thấy mùi thơm trường đoản cú tà áo nhiều năm của cô.

Xem thêm: Câu Chuyện Đôi Dép Bác Hồ - Trang Thông Tin Điện Tử Huyện Ủy A Lưới

Đã vào lớp học, tôi ngước nhìn ra bên ngoài cửa sổ và tìm dáng vẻ thân yêu quý của bà tôi vào lớp người sum sê cố cố gắng dặn dò con cái cẩn trọng trước lúc ra cổng trường. Bà cũng dìu dịu nói với tôi: “Cháu nỗ lực ở lại ngoan nhé, trưa bà đón về”. Câu nói ấy của bà khiến cho tôi ko còn lo sợ gì nữa. Bất chợt tôi lại nghe thấy giọng nói ngọt ngào khi nãy vang lên. Thì ra giáo viên đang ra mắt về mình. Thực sự hiện thời trong lòng tôi không thể một mối bận lòng nào nữa, tôi trọn vẹn bình tĩnh và cửa hàng chúng tôi đang ban đầu làm quen thuộc với cô giáo.

Xem thêm: Đôi Vai Anh Mang Nỗi Buồn Rất Lâu, Lời Bài Hát Buồn Của Anh

Kể lại kỉ niệm ngày trước tiên đi học – bài xích làm 2

Em Cua chuẩn bị vào lớp một. Chú ý em lăng xăng chuẩn bị sách vở, cây bút chì cùng líu lô hát, tự nhiên tôi lại thấy vui vui, háo hức cùng em.

Hôm nay, bà bầu dẫn hai người mẹ đi download cặp sách. Trong rất nhiều các loại bố lô, cặp, túi bày ở cửa hàng, bất giác, tôi thấy một cái túi vải dù sặc sỡ. Hầu như kỷ niệm về ngày thứ nhất đi học tập ùa về, khiến tôi không ngoài xao xuyến… Hồi ấy, đúng vào thời gian khai trường, cha mẹ phải đi công tác làm việc xa, đành để tôi ở trong nhà nhờ ông ngoại siêng sóc. Một mình ông ngoại vừa lo trông cháu, thao tác nhà, lại bắt buộc bọc sách, sẵn sàng vở viết, cây bút thước đến tôi. Dù nhiều việc như thế, ông vẫn làm mọi đồ vật thật cẩn thận, chu đáo, tuyệt nhất là rèn chữ viết cho tôi thật gọn gàng để con cháu gái vào lớp một lạc quan như các bạn. Biết là cha mẹ không thể về nhà vào ngày khai trường và thiết lập cặp sách mang lại tôi như đã hứa, ông nước ngoài bèn tự tìm vải cho dù khâu túi xách tay cho tôi nỗ lực cặp. “Trường chỉ biện pháp nhà mình một tuyến phố thôi, mấy ngày thứ nhất đi học tập cũng không học gì các đâu cháu”- Ông cầm dỗ dành riêng khi tôi phụng phịu đòi cài cặp sách new để đựng những sách vở. Dẫu vậy tôi ko dỗi được lâu: lao vào góc học tập, thực ra là bộ bàn học ông đóng từ gỗ mít ở quê, tôi cực kì ngạc nhiên. Cạnh ông xã sách vở ông thu xếp sẵn là một trong chiếc túi vải vóc dù blue color da trời xinh xắn. Dưới bàn tay khôn khéo của ông ngoại, mẫu túi đơn giản được khâu chắc chắn. Vào đám mây trắng, ông còn thêu thương hiệu tôi khôn xiết đẹp nữa. Vượt vui sướng, tôi lon xon chạy đi tìm kiếm ông. Thời gian ấy, ông vẫn là mang lại tôi cỗ váy đồng phục…