Bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ

  -  

Thầy thầy giáo là những người dân chèo lái con thuyền kiến thức đưa những người dân học trò qua sông để cập bến. Công ơn của thầy cô giáo to lớn như trời bể và bọn họ không thể nào quên ơn được những người thầy giáo, gia sư đã khuyên bảo chúng ta. Qua 8 năm học tập từ lớp 1 tới trường 8 hẳn các em đã và đang có tuyệt hảo với những thầy cô giáo, gồm có kỉ niệm nhưng mà em không thể nào quên được. Ghi nhớ lại đa số kỉ niệm ấy với kể lại cho bạn bè nghe có lẽ không phải là vấn đề gì quá cạnh tranh nhưng để viết thành một bài văn thì không dễ chút nào. Với trong bài viết này thucdemcungban.vn sẽ gợi ý cho bạn qua một số trong những bài văn nói về một kỉ niệm lưu niệm với thầy giáo, gia sư cũ tuyệt nhất.

Bạn đang xem: Bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ


12345678910
1 666
1
666

Bài văn kể về kỉ niệm kỷ niệm với thầy giáo, cô giáo cũ hay nhất số 1


Trong tuổi học sinh của mỗi bọn chúng ta, ai ai cũng có đều kỷ niệm cần yếu nào quên cùng với thầy giáo viên cũ đã có lần dạy dỗ mình. Đó là đông đảo kỷ niệm thêm bó, số đông kỷ niệm thiêng liêng khắc sâu vào trái tim trí tuệ của mỗi bọn chúng ta, theo chúng ta tới suốt cuộc sống của mình.

Với tôi, tôi bao gồm một lưu niệm không khi nào có thể phai mờ, một kỷ niệm sâu sắc suốt đời bắt buộc quên với những người thầy đáng yêu nhất của cuộc đời mình. Thầy không chỉ có là bạn thầy dạy bảo tôi nhỏ chữ, trí thông minh mà còn là người cha dìu dắt tôi giữa những ngày ngạc nhiên tới trường, trong khi còn ngơ ngác chưa biết đến hiểu sự đời.

Đó chính là thầy giáo dạy dỗ tôi trong những năm tiểu học. Một kỷ niệm cực kỳ đẹp về thầy giáo chủ nhiệm của mình, khi tôi trước tiên ngây thơ, ngỡ ngàng bước đi vào lớp một với biết từng nào lạ lẫm, new mẻ, biết bao cảm xúc bồi hồi, khi toàn bộ với tôi đều new mẻ, thầy gia sư mới, anh em mới…

Trong ngày trọng đại của đời mình, sau khi lễ khai giảng kết thúc tất cả học viên đều được cắt cử về lớp của mình để học buổi học tập đầu tiên. 1 trong các buổi học khôn cùng ý nghĩa. Cùng để gặp gỡ đàm phán với giáo viên chủ nhiệm làm quen với bằng hữu của mình, ngôi nhà new sẽ theo bọn họ trong những năm tiểu học.

Khi thầy Hoàn cách vào, trông dáng tín đồ nhanh nhẹn hoạt bát của thầy, quan sát nụ cười ấm cúng ấy tự dưng tôi có cảm hứng thầy thật thân cận thân thuộc tương tự ba mình làm việc nhà. Trên làn tóc thầy đã bao gồm đôi gai bạc, bộc lộ sự nhọc nhằn của thời gian sương gió.

Khuôn khía cạnh thầy khôn cùng quắc thước, bên trên bàn tay cố phấn có rất nhiều nếp năm thể hiện việc thầy buộc phải vất vả vì học viên nhiều.

Thầy bước tiến trên bục giảng, tự giới thiệu về mình, rồi ra hiệu cho cửa hàng chúng tôi giữ cô quạnh tự, thầy nhắc về rất nhiều điểm thầy thích phần đa gì thầy mong chờ ở bọn chúng tôi. Thầy cũng biến thành là thầy giáo nhà nhiệm cửa hàng chúng tôi trong năm năm tiểu học.

Giọng thầy du dương ấm cúng cho shop chúng tôi một xúc cảm vô cùng gần cận thân thuộc, vào ngày thứ nhất tới ngôi trường tôi luôn ấn tượng bởi vẻ sát gũi đơn giản và giản dị thân thiện của thầy, khác hẳn với hầu hết gì tôi thường tưởng tượng về thầy cô giáo ở ngôi trường tiểu học tập nghiêm nghị, xa cách.Sau lúc thầy bắt đầu viết mọi chữ cái thứ nhất để đưa công ty chúng tôi vào một thế giới mới thì cũng là lúc tôi được biết chữ viết trong cuộc đời mình.

Tôi mở vở bắt đầu cầm bút, tô theo đường nét vẽ bao gồm sẵn vào cuốn tập tô, những chữ viết trước tiên run run, khiến cho tôi vô cùng lo lắng, xiên xẹo. Tôi sợ hãi mình sẽ ảnh hưởng thầy mắng phải nét chữ càng quýnh quáng lại với nhau.

Thấy vậy, thầy Hoàn nhanh lẹ tới và chũm lấy tay tôi rồi trường đoản cú từ chuyển tay tôi theo nét chữ khiến tôi đầy niềm tin hơn hẳn, mọi chữ viết sau dần dần đẹp hơn, rồi cho tới khi tôi tự tín viết thì thầy new buông bàn tay tôi ra.

Nhìn khuôn phương diện phúc hậu của thầy khiến cho tôi khôn cùng cảm thấy nóng áp, nó thật gần cận và thân thương biết bao, khuôn mặt kia cứ lân cận tôi cho tất cả khi ngủ nó cũng vào trong niềm mơ ước của tôi.

Buổi học đầu tiên của tôi với người thầy xứng đáng kính cơ mà tôi không lúc nào quên đó đó là thầy Hoàn, bạn đã dạy cho tôi các nét chữ đầu đời biến chuyển tôi từ 1 kẻ ngần ngừ gì thành một con bạn cái gì rồi cũng biết.

Công lao trời biển khơi của thầy tôi luôn luôn ghi khắc trong tâm địa không bao giờ quên. Nó tương tự như câu danh ngôn “Ngọc không mài ko sáng, tín đồ không học không tài” mà thầy đã tặng chúng tôi trước khi chia tay mái trường tè học ân cần đó.


Bài văn đề cập về kỉ niệm lưu niệm với thầy giáo, thầy giáo cũ hay độc nhất vô nhị số 1
Bài văn đề cập về kỉ niệm kỷ niệm với thầy giáo, cô giáo cũ hay duy nhất số 1
2
405
2
405

Trong suốt trong năm tháng học dưới mái trường thích yêu, fan mà em kính quí nhất sẽ là cô Thanh. Đó là tín đồ đã mang về cho em gần như tình cảm cao thâm của một fan cô giáo so với học sinh.

Em còn lưu giữ rõ, năm em học tập lớp hai, ngày thứ nhất cô Thanh lao vào lớp với tầm vóc rất nhân hậu hậu. Cô còn trẻ con lắm, dáng cô thanh mảnh, bé dại nhắn và rất dễ thương. Cô rất yêu mến học sinh. Ngày nắng cũng giống như ngày mưa, cô chưa bao giờ đi dạy dỗ trễ hoặc nghỉ dạy ngày nào. Cô luôn êm ả với học sinh nhưng rất nghiêm túc trong giảng dạy. Hầu hết giờ ra chơi, nếu có bạn nào không hiểu nhiều bài, cô thân thiết ở lại lớp giảng mang đến từng bạn. Những chúng ta nam hay đùa nghịch, phá phách cô dịu nhàng kể nhở. Cô thường mang những mẩu chuyện vui, bổ ích để giáo dục và đào tạo chúng em. Bạn nào bao gồm lỗi cô chỉ răn dạy răn chứ không thể la mắng. Còn các bạn nào học tập yếu cô luôn luôn quan tâm quan trọng để chúng ta ấy văn minh hơn. Chính vì như thế chúng em ai ai cũng yêu quý cô, xem cô như người mẹ thứ nhị của mình.

Em còn nhớ gồm một hôm, lúc học dứt tiết cuối bỗng nhiên em bị sốt, người nóng ran. Cô đã không lo ngại đường xa chở em về nhà, báo cho mẹ em biết bệnh tình của em. Kế tiếp em nghỉ học mấy ngày để phục hồi do bị sốt cực kỳ vi. Dù không đến lớp những bữa như thế nào cô cũng đến thăm em với phân công chúng ta thay phiên chép bài xích cho em. Nơi nào em không hiểu biết cô vẫn giảng lại tường tận. Các bạn nào có hoàn cảnh gia đình khó khăn cô cũng giúp đỡ, có khi còn đóng tiền chi phí khóa học dùm mang lại một chúng ta trong lớp có yếu tố hoàn cảnh mồ côi ba mẹ ở cùng với bà ngoại. Vào lớp ai cũng quý thích cô, ngày bên giáo nước ta chúng em tặng ngay quà cho cô cô chỉ cười bảo: "Món quà quý nhất với cô kia là công dụng học tập thật tốt của các em đó!" Ngoài việc dạy kỹ năng ở trường, cô còn dạy cho chúng em kĩ năng múa hát.

Giờ đây, tuy vẫn xa cô nhưng em vẫn lưu giữ mãi từng nụ cười, ánh mắt, giọng nói êm ả của cô. Cô đang truyền mang lại em một lớp lòng nhân hậu, dạy em biết phương pháp yêu yêu đương và để ý đến mọi người, tin tưởng cuộc đời. Em tự hẹn với lòng sẽ học thật giỏi để cho cô vui lòng, trở thành nhỏ ngoan, trò xuất sắc và một người hữu dụng cho buôn bản hội. Cô là tấm gương sáng sủa để học sinh chúng em noi theo.


Bài văn đề cập về kỉ niệm lưu niệm với thầy giáo, thầy giáo cũ hay nhất số 2

Trong cuộc sống của từng người, ta sẽ chạm mặt những người mà có lẽ rằng ta tất yêu nào quên, nhằm lại tuyệt hảo sâu sắc trong thâm tâm ta. Tôi cũng vậy, tôi gồm một người giáo viên luôn tồn tại trong trái tim tôi, cô giáo công ty nhiệm của tôi.

Cô giáo tôi năm nay đã ngoài bốn mươi tuổi, là 1 trong những nhà giáo luôn luôn tận trung tâm và hết mình với nghề. Cô không tốt lắm, dáng tín đồ cô hơi gầy. Cô bao gồm làn da hơi nâu sạm cơ mà khỏe khoắn. Làn tóc cô đen óng, mượt mà, dài mang lại ngang gáy, bao phủ lấy khuôn mặt trái xoan, cân đối. Đôi mắt cô sáng ngời như vầng sao, ẩn hiện nay sau làn mày cong, đen láy. Vị trí khóe mắt cô sẽ dần xuất hiện thêm những mối nhăn nhỏ, phù hợp đó là vết hiệu của không ít năm mon cô hiến đâng hết mình đến nghề, cho học sinh thân yêu thương của mình. Đôi môi mỏng, lúc nào cũng nở nụ cười thân mật với học trò, với tất cả người xung quanh. Mỗi lúc cô cười, sau làn môi lại là hàm răng trắng đa số như sứ, thuộc đôi má lúm đồng xu nhỏ ẩn hiện vị trí cánh môi, khiến cô càng duyên dáng, gần gũi với học sinh.

Cô ăn uống mặc không thật cầu kỳ, ngày ngày cho lớp, cô chỉ khoác áo sơ mi, quần tây giản dị, nhiều lúc vào thời gian lễ, cô bắt đầu diện những bộ váy, áo lâu năm rực rỡ. Mà lại dù cô mặc bộ đồ gì, trong đôi mắt tôi, cô vẫn luôn luôn tỏa sáng, xinh đẹp. Cô gồm giọng nói trầm ấm, dịu dàng. Mỗi khi giảng bài, tiếng nói cô như thu hút công ty chúng tôi chú ý, đắm chìm vào vào từng bài bác giảng.

Cô hiếm khi trách mắng học sinh khi nào mà hay chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng. Mỗi khi phải nặng lời với học tập trò, hai con mắt cô thường ảm đạm bã, giọng nói cô đầy u sầu, chắc hẳn rằng cô cũng cảm thấy đau nhức lòng lắm, phần đông lúc như vậy, shop chúng tôi thường cảm thấy bao gồm lỗi cùng với cô cùng thương cô những lắm. Cô luôn không quản thời gian, vất vả để truyền đạt kỹ năng và kiến thức cho bọn chúng tôi, ở đâu không đọc hay có bài bác tập như thế nào khó, cô đều chuẩn bị hướng dẫn cho shop chúng tôi cách làm cho bài. Có lẽ, niềm sung sướng của cô chính là được nhìn bằng hữu học trò thơ ngây ngày 1 trưởng thành, hấp thu được tri thức. Cùng với cô hợp lý như vậy là quá đủ.

Cứ mỗi chuyến đò qua sông, người điều khiển đò lại quay trở lại, tiếp tục những chuyến hành trình đưa đò với những du khách khác của mình. Cũng tương tự cô giáo tôi vậy, cô đã chuyển bao lứa học tập trò qua sông, kết thúc nhiệm vụ, trách nhiệm của một bên giáo. Tôi rất yêu quý cô giáo của tôi. Tôi vẫn luôn nỗ lực học tập thật tốt để khiến cô có thể tự hào.


Trong mỗi đời người, luôn luôn tồn tại đa số kí ức, bao hàm kí ức vui ta ý muốn nhớ mãi nhưng cũng có thể có những kí ức bi lụy ta muốn quên đi. Đối với tôi, kí ức khiến tôi mong mỏi nhớ mãi là thời học trò trong số những năm trung học phổ thông của tôi. Tưng năm học trôi qua, tôi đều phải sở hữu thêm tín đồ thầy, tín đồ cô để ghi ghi nhớ trong trái tim mình và năm nay cũng vậy. Chỉ trong giây phút vài tháng, giáo viên dạy văn của tôi đã để lại trong tôi những tuyệt vời sâu sắc.

Ắt hẳn chúng ta ngồi đây cảm thấy lời của mình là nghịch lí. Tôi đã học lớp chín thì xứng đáng lí ra tôi yêu cầu viết về số đông thầy cô trong số năm học trước của mình, mà lại tôi lại viết về fan cô sẽ dạy tôi trong thời điểm học này? có thể đối với những các bạn khác, cô mới chỉ đứng phần trong hai tháng. Nhưng với tôi, cô đang gắn bó rộng sáu tháng rồi.

Cô đã dạy văn tôi vào suốt tía tháng hè. Và này cũng là khoảng thời gian tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất so với tôi. Cô là 1 người vô cùng tận tụy, giảng giải góc cạnh cho học tập sinh. Khi cô giảng bài, giọng nói ấm áp, truyền cảm của cô đã thu hút công ty chúng tôi vào bài bác học. Cô giảng giải, phân tích từng chi tiết nhỏ tuổi nhất của bài bác học, cho học viên cảm nhận ý nghĩa sâu sắc của từng chi tiết đó rồi cải cách và phát triển thành hầu như lời văn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Nhờ vào những bài xích giảng của cô ý mà cửa hàng chúng tôi thêm yêu thiếu nữ Kiều mười lăm năm lưu lạc, thêm yêu Vũ Nương – người con gái tư dung tốt đẹp. Những bài bác mà trước đó đọc ko hiểu, bây giờ chúng tôi thấy nó bắt đầu hay, mới thâm thúy làm sao! tín đồ ta hay nói ngày tiết Văn là máu ru ngủ tuy thế điều kì dị là khi cô giảng shop chúng tôi càng cảm giác thú vị hơn, ý nghĩa sâu sắc hơn. Chắc có lẽ rằng chính dựa vào vậy nhưng cô luôn được học sinh chúng tôi yêu mến.

Khi vào khoảng thời gian học, tôi vui niềm vui biết bao khi được cô thống trị nhiệm. Trong vai trò công ty nhiệm, cô trông trang nghiêm hơn hồi hè. Lúc lớp hạng cao, cô khuyến khích, khen thưởng, các lần lớp hạng thấp, cô nhắc nhở, khích lệ lớp cố gắng hơn. Chị em tôi cũng là một trong giáo viên nhà nhiệm buộc phải tôi rất có thể hiểu được sự vất vả, nặng trĩu nề thay nào khi đảm nhiệm chủ nhiệm một tờ cuối cấp. Càng đọc nỗi vất vả của cô bao nhiêu, tôi càng quyết tâm cần giúp lớp lấy được hạng cao bấy nhiêu. Có thể đối với những lớp khác, tiết công ty nhiệm luôn là ngày tiết nặng nài nhất, vị tiết đó luôn khiến chúng ta khác lo ngại vì bị mắng. Tuy nhiên với lớp tôi, giờ chủ nhiệm lại được nghe những mẩu chuyện hay, chân thành và ý nghĩa trong cuộc sống. Tôi yêu thương những mẩu chuyện đó do nó luôn luôn giúp công ty chúng tôi rút ra được những bài học quý giá mang lại riêng mình. Tôi sẽ từng giành giải ba trong kì thi học sinh giỏi lớp tám. Có lẽ vì vậy mà cô kì vọng vào tôi vào kì thi năm nay. Tôi tự hứa mình phải nỗ lực hơn, mình yêu cầu đậu để không khiến cô thất vọng. Tuy vậy tôi đang thất bại. Hầu như tưởng cô vẫn la mắng tôi, trách móc tôi, nhưng không. Tôi vẫn lưu giữ mãi lời nói của cô khuyến khích các bạn trong lớp: “Cho dù các con thi không đậu cũng chớ buồn, vì các con còn nhiều cơ hội khác để bắt lấy.” dẫu vậy thật sự cô càng khích lệ thì tôi lại càng thấy lòng ray rứt hơn. Tôi đang tự hỏi cùng với lòng mình tôi đã cố gắng hết mức độ chưa, tôi đã triệu tập vào môn văn chưa? tuy vậy vậy, cô vẫn không còn la rầy, trách cứ tôi một lời nào nhưng mà vẫn êm ả động viên, yên ủi tôi. Chính điều này sẽ là cồn lực đến tôi bước tiếp và rứa gắng, nỗ lực hơn nữa trên tuyến đường học vấn của mình.

Lớp chúng tôi có một bạn tuy trả cảnh gia đình khó khăn nhưng lại học rất giỏi. Cả nhóm shop chúng tôi tổ chức sinh nhật cho chính mình đó tuy nhiên trong lớp lại có bạn nói: “Tại sao chỉ có sinh nhật chúng ta đó là tổ chức triển khai còn sinh nhật tụi mình thì không tổ chức?” Nghe thấy câu nói đó, cô đang nói: “Gia cảnh chúng ta khó khăn, chắc hẳn rằng mấy trong năm này cũng chưa xuất hiện được một ngày sinh nhật mang đến mình, tuy ở đây chỉ là 1 trong những chút gì đó nhỏ tuổi thôi nhưng ít nhất cũng khiến bạn cảm giác vui…”. Nói tới đây, cô vẫn khóc. Nhìn giọt nước mắt của cô ấy rơi xuống mà lòng shop chúng tôi chạnh lại. Chỉ là 1 trong những khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ với lời nói của cô ấy thôi nhưng mà đã khiến chúng tôi hiểu được đà nào là sự sẻ chia, rứa nào là ấm cúng tình bạn. Giọt nước đôi mắt ấy vẫn khiến cửa hàng chúng tôi phải quan sát lại mình. Cửa hàng chúng tôi được sống trong thực trạng đầy đủ, may mắn hơn vậy thì tại sao lại không chia sẻ sự suôn sẻ đó cho người bạn của mình để họ cảm xúc lòng ấm áp hơn? lúc nhìn đều giọt nước đôi mắt ấy, tôi chợt nhận biết cô không những là một thầy giáo tận tụy nhưng mà còn là một người thấu hiểu với học tập sinh, luôn nỗ lực thấu hiểu học viên của mình.

Văn của tôi không bóng bẩy, trau chuốt, cũng không đặc sắc như những bài văn mà các bạn đã đọc. Lúc tôi viết hồ hết dòng cảm giác này, tôi chẳng cho rằng mình sẽ được giải. Tôi chỉ viết bằng tấm lòng yêu thương, kính trọng cô từ sâu thẳm trong con tim mình. Tôi không nêu tên cô ra vì chưng tôi nghĩ chúng ta cũng có thầy giáo, thầy giáo dạy văn như tôi với tôi cho rằng cô cũng không say mê như vậy.

Sáu tháng, gần đầy một năm tuy nhiên cô đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Cô như là nguồn cảm hứng cho những bài xích văn của tớ và giả dụ mái ngôi trường là nơi ở thứ nhị thì cô chính là người chị em thứ hai của tôi. Cô ơi, con cảm ơn cô bởi vì những gì cô đã giành riêng cho con, bé sẽ cố gắng để thành công và “gặt được không ít lúa vàng” trong cuộc sống.

Xem thêm: Những Tác Nhân Gây Đột Biến Gen Trắc Nghiệm, Trắc Nghiệm Môn Sinh Học 9 Bài 21


Trong mấy năm đi học, em đã có khá nhiều kỉ niệm bi ai vui dưới mái trường thân yêu. Dẫu vậy kỉ niệm mà em đã chẳng khi nào quên chính là kỉ niệm hồi lớp 1, lúc em tập viết và cô giáo đã tận tình cầm tay em viết từng nét.

Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp một với tất cả sự háo hức. Em học đọc cực kỳ nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc một lần, em hoàn toàn có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết cùng với em quả là 1 trong hành trình gian nan. Em thuận tay trái, từ nhỏ tuổi mẹ sẽ rèn đến em cầm cây viết tay phải. Nhưng cứ lúc nào không tất cả ai nhìn là em lại thay đổi tay. Cô giáo thứ nhất của em thương hiệu là Ngọc. Đúng như dòng tên, cô xinh xắn với rạng rỡ, lại trìu mến, hiền đức dịu. Cô biết em thuận tay trái cần thường xuống bàn quan gần kề tôi viết. Bước vào học kì hai, bọn chúng em tập viết chữ nhỏ, lại viết những bài xích chính tả lâu năm hơn. Chữ em dần dần nguệch ngoạc. Vào giờ chính tả hôm đó, cô chép số đông dòng chữ mũm mĩm lên bảng, bọn chúng em chép vào vở của mình. Vị thấy cô không để ý, em lại thay đổi tay nhằm viết.

Đến cuối buổi học, cô Ngọc trả vở chính tả cho cái đó em. Cô ban đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc tới em: "Bạn Gia Bảo từ bây giờ viết có tiến bộ. Mặc dù nhiên, cô suy nghĩ là bé đang quên một điều." Em hốt hoảng cúi khía cạnh xuống. Vào tà áo nhiều năm thướt tha, cô bước xuống bàn em cùng tiếp lời: "Cả lớp lưu giữ cô dặn lúc viết, tay họ cầm cây bút thế nào không?" Lớp em đồng thanh đề cập lại lời cô dặn. Cô lại nói: "Tuy vậy, chúng ta Gia Bảo vẫn quên. Cô phê bình Gia Bảo trong buổi học tập ngày hôm nay." Rồi cô chú ý thẳng em cùng nói: "Cô hy vọng Gia Bảo sẽ nhớ lời cô dặn." Một vài bạn cất tiếng cười chê bai. Nghe thấy vậy, khuôn khía cạnh em rét bừng, nước mắt ứa ra cùng bàn tay vò trang vở vừa viết. "Cô thấy lúc này chữ con viết tròn, số đông đúng khoảng cách. Bé viết rất đẹp hơn không ít bạn." - Cô lại thanh thanh nói. Cả lớp lặng phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng bắt buộc trút vứt được cơn khó chịu của một cậu nam nhi hiếu thắng.

Từ đó, em kiên cường rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, em vẫn viết được đầy đủ dòng chữ khôn xiết sạch đẹp. Mặc dù bây giờ, em không hề được học cô nữa, tuy thế những bài học kinh nghiệm lí thú giỏi lời dạy thân yêu của cô vẫn còn đấy in đậm trong trái tim trí em.


Trong cuộc sống đời thường mỗi người người nào cũng có phần lớn kỷ niệm nặng nề quên trong đời. Cùng với em cũng vậy, gần tứ năm cắp sách mang đến trường em cũng đều có bao nhiêu đáng nhớ vui buồn. Với kỷ niệm quan trọng nhất trong em chắc hẳn rằng là kỷ niệm về cô giáo nhà nhiệm năm em học lớp ba.Gia đình em vốn không mấy tương đối giả, công ty lại đông anh em. Cha mẹ em không phải công nhân viên cấp dưới chức cơ mà chỉ quanh năm có tác dụng ruộng và làm thuê nên cuộc sống thường ngày vất vả với đủ ăn là may măn rồi. Em là anh cả trong gia đình, sau em còn tồn tại ba tín đồ em nhỏ dại nữa. Năm em học lớp ba, đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất, ba em mắc bệnh dịch nan y cạnh tranh chữa, mái ấm gia đình đã cung cấp tài sản, vay mượn mượn khắp chỗ để chạy chữa, em đã quyết định nghỉ học vày đến kỳ nộp tiền học tập mà gia đình không có.Cô giáo chủ nhiệm em dịp đó thương hiệu Lan. Cô Lan là 1 trong những cô giáo nhân hậu lành, yêu nghề cùng rất xem xét đời sống cũng tương tự học tập của học sinh chúng em. Nhị ngày liền không thấy em cho tới lớp, cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm về nhà em để thăm hỏi. Cô đã động viên mái ấm gia đình rất những và ước muốn em thường xuyên đến lớp. Cô nói em là 1 trong những học sinh xuất sắc của lớp, giả dụ nghỉ học tập thì thật tiếc nuối quá. Cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai xuất sắc đẹp với có cơ hội để giúp đỡ gia đình. Lúc đó em chỉ nghĩ về trước mắt phải vẫn một mực nghỉ học. Rồi một tuần trôi qua cô lại cho tới nhà đụng viên. Cô nói đang thong báo trường hòa hợp của em lên đơn vị trường và địa phương giúp thấy xét mang lại em được đi học mà không phải đóng học phí. Em sung sướng lắm vì chưng trước giờ đồng hồ em vô cùng muốn tới trường như các bạn cùng trang lứa. Và rồi sau hơn 1 tuần nghỉ học em lại được tiêp tục tới trường. Tuyến phố tới trường dường như đẹp hơn mỗi ngày. Em tung tăng bước tiến với niềm hân hoan vô cùng. Hằng ngày sau buổi học, cô Lan lại dành riêng them thời gian để giảng lại mang đến em những bài xích cũ cơ mà em nghỉ tuần trước đó. Cô thân yêu , nhiệt tình giảng dạy để em không bị mất kiến thức. Thời điểm cuối năm đó em đạt danh hiệu học sinh giỏi trọn vẹn và danh hiệu học sinh nghèo quá khó. Em khôn cùng cảm rượu cồn và hạnh phúc về đông đảo gì cô Lan đã giành riêng cho em.Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và chắc hẳn rằng sẽ trường tồn in đậm trong trái tim em với cùng một lòng biết ơn sâu sắc. Em đã mãi nhớ về cô và luôn luôn thầm hẹn học tập xuất sắc để biến một tín đồ giáo viên xuất sắc giang cùng tận tụy với nghề như cô.


"Ăn quả lưu giữ kẻ trồng cây

Có danh có vọng ghi nhớ thầy lúc xưa"

Đó đó là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn luôn được yêu thương quý, kính trọng. Tôi rất thương yêu các thầy giáo viên của mình, nhưng fan để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh-cô giáo chủ nhiệm của bọn chúng tôi.

Cô tất cả mái tóc siêu dài, mượt mà, black nhánh và luôn luôn phảng phất mùi hương thơm. Đôi đôi mắt cô lớn tròn, đen láy, khôn cùng cương nghị mà lại cũng không thua kém phần nhẹ dàng. Khi cửa hàng chúng tôi đạt kết quả cao trong học tập tập, cô luôn nhìn cửa hàng chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn từng khi shop chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô ấy lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô hạn hẹp dài, luôn viết ra hồ hết mạch văn giàu cảm giác để đưa tải bài học đến với bọn chúng tôi. Cô còn giúp công ty chúng tôi nhớ bài dài lâu bằng tiếng nói của mình. Các giọng nói của cô thiệt truyền cảm, lúc thì nhẹ dàng, nóng áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn triệu tập vào bài bác học, quên cả thời gian. Tính bí quyết cô nhân từ lành, bao gồm trực, cô luôn nghiêm túc với quá trình của mình. Hàng ngày, cô rất lôi cuốn vui chơi với chúng tôi nhưng khi vẫn vào huyết học, cô cũng tương đối nghiêm khắc. Với cô dạy dỗ học không những là một nghề, cơ mà còn là 1 trong niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài xích giảng của mình, đôi khi cô còn áp dụng cả phần lớn đoạn video clip ngắn về bài bác học, giúp công ty chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Cho dù cô đã là 1 trong những giáo viên dẫu vậy cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức mang lại ba, tư giờ sáng new đi ngủ vì sau khoản thời gian soạn giáo án, cô lại liên tiếp học bài. "Học như một nhỏ đò ngược cái vậy, các con ạ!" Lời cô nói ngấm thía lòng bọn chúng tôi.

Tôi lưu giữ nhất là lúc cô đi thăm quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên đường nét mặt cũng tương tự trong đôi mắt của cô biểu đạt sự lo lắng, hoảng loạn không yên. Sau đó, công ty chúng tôi mới tan vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học tuy nhiên cô đang nghỉ thi để đi với lớp chúng tôi vì cô sợ hãi rằng có vụ việc gì không giỏi với chúng tôi, cô sẽ hối hận cả đời.

Một kỉ niệm kỷ niệm khác là khi tôi học tập hè. Lúc ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất nhì tuần. Tôi bước vào lớp với trung khu trạng lo lắng. Cô biết là tôi vẫn nghỉ học, cô bèn giảng lại mang lại tôi mọi chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ chúng ta cho tôi mượn vở nhằm chép bù bài. Dịp đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và những bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: "Nghề giáo là người điều khiển đò tri thức qua sông". Đó cũng chính là nghề mà tôi hy vọng ước trong tương lai khi trưởng thành. Nhân dịp Nhà giáo vn 20-11, tôi ước ao gửi lời chúc cho tới cô rằng: "Con chúc cô luôn luôn mạnh khỏe! con yêu cô những lắm!"


Tôi 14 tuổi. Cái tuổi này chưa hẳn là lớn nhưng cũng không còn nhỏ bé nữa. Tôi đã đủ bự để dấn thức được đúng – sai. Tôi vẫn biết khóc trước rất nhiều mảnh đời bất hạnh, biết mỉm cười khi thấy người khác vui. Tôi vẫn biết cúi xuống nhặt mảnh chai dưới đường để bảo đảm an toàn chân mình cùng chân những người đi sau. Tôi cũng đã biết biết ơn những người dân có ơn với tôi nữa….Tất cả những điều đó đều là vì thầy đã dạy tôi.

Tôi vẫn thường được nhìn thấy thầy vào mỗi lúc sáng sớm mai, khi nhưng thầy đi dạy dỗ qua nhà tôi. Tôi vẫn thường cảm thấy lòng bồi hồi nhớ lại quãng thời gian trước đây vào thời gian đó bên cạnh đó thì lại không (!?). Bây giờ thì lại khác… Tôi nghe một đoạn quảng cáo:

Sống trong đời sống, cần phải có một tấm lòng

Là gì? Em biết không?

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi….

Câu hát này… sao nó thân quen quá! nạm lục tìm hầu hết mảng kí ức bừa bộn, tôi vậy tìm gần như gì tương quan đến câu hát đó.

A! nên rồi! Nó phía trên rồi!

Thầy của mình vẫn nhằm nhạc chuông smartphone là bài bác hát này. Thầy xuất xắc nói với công ty chúng tôi là thầy khôn cùng thích bài hát này, nó ý nghĩa. Thầy nói, sống trên đời là phải biết giữ lại phần đa gì tốt đẹp, quên đi đông đảo gì đáng quên. Và đặc biệt là phải biết tha thứ mang đến lỗi lầm của tín đồ khác. Như là để gió cuốn đi….

Thế đấy! Thầy đang dạy chúng tôi phải sống như thế đấy! Vậy mà, hiện giờ tôi bắt đầu thấm thía. Gầy đét hồi lớp 4, cái thời gian thầy dạy dỗ thì tôi chỉ vâng dạ cho kết thúc chuyện.

Bạn bảo tôi kể về kỉ niệm lưu niệm về thầy giáo ư? nhiều lắm, không nhắc nổi đâu! Tôi chỉ nói theo một cách khác với chúng ta rằng bao gồm thầy cũng là một kỉ niệm đáng nhớ với tôi rồi!

Tôi vẫn luôn luôn thấy tiếc do thời gian cửa hàng chúng tôi học cùng với thầy quá ít ỏi. Đến nỗi, tôi cứ cảm giác áy náy bởi vì chưa làm được đến thầy điều gì cả. Thầy đã khuyên bảo 12 đứa học tập sinh công ty chúng tôi rất chu đáo. Thầy dạy chúng tôi mẹo làm cho toán nhanh, dạy dỗ cả biện pháp làm một bài xích văn vậy nào đến đúng yêu cầu nữa. Thầy gồm hẳn một kho tàng chuyện cười, tôi nghĩ về thế, đề nghị cứ lúc nào công ty chúng tôi mệt là thầy lại nói cho shop chúng tôi nghe. Học với thầy, shop chúng tôi luôn cảm xúc dễ chịu, thoải mái.

Nhà thầy ngơi nghỉ xa trường hơn trăng tròn cây số, vắt mà dù nắng hay mưa, thầy luôn đi học đúng giờ. Thầy đến, sở hữu cho chúng tôi bao nhiêu là vấn đề mới lạ. Thầy như cơn gió thổi vào lòng đều đứa học viên lam lũ của bản thân mình những luồng gió mới. Thầy như tia nắng ban mai thắp sáng cầu mơ tôi, gieo cho shop chúng tôi bao nhiêu cầu mơ và hoài bão.

Thầy vẫn bảo: “Nếu chỉ được một lần độc nhất đi trên con đường đầy hoa, những con sẽ chọn cành hoa nào?”. Giờ thì, bé đã phát âm thầy nói gì rồi, thầy ạ. Nhỏ sẽ lựa chọn cho con “bông hoa” cơ hội nào đẹp nhất. Thầy cũng bảo thầy không có con, vậy cho nên thầy xem chúng tôi như con của mình vậy. Thầy đối xử với tôi rất tốt. Thế nên shop chúng tôi vẫn nỗ lực làm thầy vui, như phương pháp những người con đang báo hiếu cho phụ thân mình vậy.

Thầy trò cửa hàng chúng tôi đã lắp bó với nhau như vậy đấy. Ấy vậy mà, sự thật thật trớ trêu. Thân học kỳ II lớp 4, thầy nên chuyển trường. Lúc nghe đến thầy hiệu phó nói, công ty chúng tôi như không tin vào tai mình. Tôi còn ghi nhớ như in mẫu ngày hôm ấy. Đó là sản phẩm 2, ngày 21, tháng 2. Cửa hàng chúng tôi đã khóc vô cùng nhiều. Thầy của tôi sắp cần xa cửa hàng chúng tôi rồi! đề nghị làm vậy nào đây? Thầy cũng đã rơi nước mắt đấy. Thầy trò cửa hàng chúng tôi cứ nhìn nhau mà khóc suốt. Thầy dặn bọn chúng tôi: “Các nhỏ ở lại lưu giữ nghe lời cô giáo mới, phải cần mẫn mà học hành. Thời cơ đến với người ta ko nhiều, vậy cho nên các con phải biết nắm bắt. Chúc các con sẽ thực hiện được ước mơ của mình. Thôi, chào các con làm việc lại, thầy đi đây! “Chúng tôi vẫn khóc các lắm. Tôi còn ngây thơ hỏi: “Thầy đi thì lúc nào về ạ?”. Tôi đã có lần nghĩ, thầy giờ đã hết là thầy của mình nữa rồi!Nhưng mà chưa hẳn vậy đâu, thầy vẫn mãi là thầy của cửa hàng chúng tôi chứ. Bây giờ, từng sớm mai thấy thầy, tôi vẫn không bao giờ quên chào thầy. Và, thiệt vui, thầy vẫn nhận biết tôi, thầy còn cười với tôi nữa. Tôi cũng khá tự hào vì đến giờ tôi vẫn làm theo lời thầy dạy: Biết tôn sư trọng đạo, biết ơn người dân có ơn cùng với mình. Hạnh phúc hơn là, hồi lớp 7, lúc tôi viết truyện về thầy, truyện của tôi được giải ba đấy. Thầy ơi, thầy có biết không, con viết về thầy được giải ba đấy, thầy ạ !Đã hơn 4 năm rồi tuy nhiên tôi vẫn luôn luôn nhớ được thầy. Chắc rằng vì thầy là kỉ niệm nặng nề quên trong trái tim tôi. Tuy xa thầy rồi, cơ mà những bài học kinh nghiệm thầy dạy dỗ tôi vẫn chưa quên. Thầy ơi, tuy từ bây giờ đã là 26/11 rồi, nhưng bé vẫn nhân ngày nhà giáo Việt Nam, bé chúc thầy to gan lớn mật khỏe, tất cả một cuộc sống thường ngày hạnh phúc. Đặc biệt là thành công xuất sắc trong sự nghiệp trồng người cao tay của mình. Và…thầy hãy chờ xem con triển khai ước mơ của bản thân mình như vậy nào, thầy nhé!


Nhắc cho thầy giáo viên cũ, trong trái tim tôi dấy lên không hề ít những kỉ niệm êm đẹp. Đó là số đông ngày cho trường được thầy cô chỉ bảo những điều hay, nhiều bài học bổ ích. Đó là việc ân cần đon đả của thầy cô lúc tôi bị ốm,… tuy nhiên, người cô mà lại tôi nhớ độc nhất vô nhị và để lại trong tôi nhiều kỉ niệm đẹp tuyệt vời nhất đó là cô giáo Tâm, giáo viên nhà nhiệm của tôi năm lớp 4.

Cô giáo của mình vốn là tín đồ vô cùng nghiêm khắc. Ở trên lớp tôi và các bạn luôn luôn luôn phải triệu tập nghe giảng do sợ bị cô phạt. Nhưng một phần cũng bởi cô giảng bài rất hay nên cửa hàng chúng tôi không muốn bỏ dở chút kỹ năng và kiến thức nào. Cô trung khu là gia sư dạy Toán nhưng bí quyết cô nói, cách cô giảng bài thì mềm mại và mượt mà như một cô giáo Văn. Giọng cô xuất xắc lắm, và lắng đọng và dịu êm. Trong cả khi cô trách phạt, giọng nói của cô vẫn hết sức nhẹ nhàng. Tôi học tập Toán tuy không hề thua kém nhưng đôi lúc vẫn sợ sự nghiêm nhặt của cô. Cô không quát tháo chúng tôi lúc nào nhưng khí chất của cô thì luôn luôn khiến cửa hàng chúng tôi sợ.

Chuyển đã chẳng gồm gì đáng nói nếu như không có chuyện cha mẹ tôi cùng buộc phải đi công tác làm việc 3 ngày và quyết định gửi tôi đến nhà cô. Tôi không muốn điều đó một chút nào nhưng họ hàng bên tôi không một ai ở thành phố, cha mẹ lại không yên vai trung phong để tôi nghỉ ngơi nhà 1 mình nên tôi đành chấp nhận. Khỏi bắt buộc nói tôi đã khiếp sợ rất nhiều. Ở đơn vị cô thì làm sao tôi rất có thể thoải mái như ở trong nhà mình được. Tôi nghĩ vững chắc cô đã bắt tôi học cả ngày mất. Nhưng lại rồi 3 hồi trước lại trôi qua thật nhẹ nhàng và còn lại trong tôi vô vàn đầy đủ kỉ niệm mà cho đến giờ tôi vẫn quan trọng nào quên.

Khi bố mẹ dẫn tôi sang bên cô, cô vui vẻ chào đón tôi và reviews tôi với hầu hết thành viên trong mái ấm gia đình cô. Công ty cô có một chị to hơn tôi 2 tuổi cần tôi nhanh chóng làm thân được cùng với chị. Gần như ngày sinh hoạt đây, tôi phân biệt một con bạn khác của cô. Không giống với vẻ nghiêm nghị như lúc trên lớp, cô luôn luôn vui vẻ cùng cười nghịch với những thành viên khác trong gia đình. Buổi sáng sớm cô dậy thật sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng. Hôm đầu tiên tôi kỳ lạ nhà bắt buộc cũng dậy tương đối sớm. đàn bà cô cũng chính vì như vậy mà dậy theo tôi. Ăn sáng dứt cô chuyển tôi đi học. Cô hỏi tôi các điều cùng kể cho tôi nghe nhiều chuyện. Thoải mái và tự nhiên tôi thấy cô thật gần gũi như mẹ của bản thân vậy. Cô cũng bảo tôi cứ coi cô như mẹ và không tồn tại gì yêu cầu ngại khi trong nhà cô. Buổi tối, cô nói hai chị em học nhanh còn đi ngủ sớm. Vậy nhưng tôi cứ nghĩ về một người nghiêm khắc như cô sẽ bắt con cháu học đến khuya. Cô thậm chí còn không đề nghị kiểm tra bài bác vở của những con. Cô chỉ hỏi một câu độc nhất vô nhị là vấn đề học tất cả gì vất vả không. Nhờ có những lời vai trung phong sự của con gái cô tôi bắt đầu hiểu, cô muốn thân yêu nhưng không thích tạo áp lực. Có lẽ cũng chính vì thế mà con của cô ai ai cũng tự giác học.

Tôi đọc thêm về con fan cô nên không thể sợ cô như lúc trước nữa. Tôi hiểu, vẻ khía cạnh nghiêm nghị của cô là để cửa hàng chúng tôi học tập một cách nghiêm túc. Học tập là học, nghịch là chơi. đều ngày ở nhà cô, tôi đã rất có thể nhiều kỉ niệm. Bây chừ tuy không học cô nữa nhưng tôi vẫn lưu giữ cô. Thỉnh thoảng tôi vẫn tới thăm cô và cô trò cùng mọi người trong nhà ôn lại kỉ niệm cũ.


Trong tuổi thơ của từng người, người nào cũng có phần lớn kỉ niệm lưu niệm về thầy, thầy giáo cũ của mình, đầy đủ kĩ niệm rất đẹp xen lẫn nỗi bi lụy đều được khắc sâu trong đầu óc của chúng ta. Riêng rẽ tôi gồm một kỉ niệm nhưng tôi không bao giờ quên, kỉ niệm thâm thúy về một bạn thầy đáng kính của tôi.

Năm ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp nhất về thầy giáo nhà nghiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc đái học, có nhiều bạn mới, thầy cô mới.

Ngày quan trọng ấy, ngày tôi không lúc nào quên. Sau sự kiện khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học trước tiên và chạm chán gỡ thầy cô giáo nhà nhiệm của chính mình và cũng là bạn sẽ lắp bó với tôi vào suốt thời hạn học đái học.

Khi thầy cách vào, dáng tín đồ thầy thật cấp tốc nhẹn với thầy kính chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có tương đối nhiều vết nhăn, dĩ nhiên thầy đã gồm mấy chục năm long đong với học sinh. Thầy tiến bước bục giảng, thầy ra hiệu cho shop chúng tôi im lặng với thầy nói: Chào những con, thầy tên là hồ nước Viết Cảnh, thầy sẽ nhà nhiệm lớp những con trong suốt bậc đái học. Giọng thầy thật ấm áp, dịu nhàng, khiến cho những lưu ý đến trong đầu tôi về một tín đồ thầy giáo nhà nhiệm thật khó chiều và nghiêm khắc hầu như tan biến.

Sau khi giới thiệu chúng tôi, thầy ban đầu dạy cho chúng tôi những bài xích học trước tiên mà cũng chính là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng phần đa dòng chữ đầu tiên, tôi phát hiện ra bàn tay thầy run run lúc viết, sau này tôi bắt đầu biết, thầy đề xuất chịu đựng phần đa cơn đau vày tham gia trận đánh tranh binh đao chống mĩ để viết phải dòng chữ đẹp nhất đó. Sau khoản thời gian viết ngừng đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một vài bạn ngồi phía dưới do đôi mắt kém cần không thấy tức tốc được thầy chỗ khác cho phù hợp. Trong buổi học tập thầy đến tận nơi của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho shop chúng tôi xếp mặt hàng ra về, mọi tín đồ đi về cực kỳ thẳng hàng, tiếng cười nghịch của một vài chúng ta đã làm cho xôn ao mọi sân trường. Buổi học trước tiên đã xong như vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một fan thầy chủng loại mực.

Những buổi học sau, thầy nghiêm nhặt với những chúng ta lười học, tâng bốc những các bạn ngoan. Giờ đồng hồ ra chơi, thầy rất nhiều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi số đông rò đùa dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật xứng đáng yêu, chú ý kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy cực kỳ giống khuôn khía cạnh ông nội tôi. Ông tôi đã hết từ khi tôi còn nhỏ, đầy đủ kỉ niệm đẹp nhất của ông với tôi mọi được tôi xung khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm giác nhớ mang lại ông, nhớ mang lại cảnh vui chơi của hai ông cháu, tôi liền chạy vào chống học, ngồi trong góc khóc. Cơ hội đó có một bàn tay bỏ lên trên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vuốt ve tôi mỗi một khi buồn hiện về, tôi bỗng nhiên khóc khổng lồ lên, không sao rất có thể kiềm chế được. Thế ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói cùng với tôi: “Thành, sao bé khóc, nói ra để thầy phân tách sẽ với con”. Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận thấy sự yên ủi của thầy, tôi càng khóc lớn hơn. Sau hôm đó tôi cảm giác được thầy thân thương nhiều hơn.

Xem thêm: Giải Thích Câu Tục Ngữ Có Công Mài Sắt Có Ngày Nên Kim ❤️️15 Mẫu

Vào một hôm, vị tôi ko học bài xích nên bị điểm kém, thầy ngay thức thì mắng tôi, tôi tức khắc chạy về địa điểm ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào khung giờ ra đùa thầy không ra chơi với chúng ta như những khi, thầy xuống vị trí tôi. Thầy nói: “Thầy xin lỗi em vì đã quá nặng trĩu lời, mà lại em là lớp trưởng nên phải gương chủng loại cho các bạn noi theo…. Thầy giảng lại mang đến tôi bài bác tôi không hiểu. Tôi chú ý thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận hận vô cùng, hối hận vì đã có tác dụng thầy buồn. Tôi tự hứa sẽ nỗ lực phấn đấu xuất sắc hơn.

Vậy đấy, thầy đã để lại cho tôi đa số kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một tín đồ thầy giản dị và đơn giản mà thân thương. Tôi hẹn sẽ nỗ lực học tập nhằm trở thành công dân tốt, có ích cho non sông và làng hội. Công ơn thầy đang mãi được đánh dấu như câu danh ngôn: