BÀI VĂN KỂ VỀ KỈ NIỆM ĐÁNG NHỚ

  -  

Trong cuộc sống, bé người có thể rơi vào các tình huống như bị khen, bị chê, chạm chán may, gặp rủi, giỏi bị hiểu lầm... Qua mỗi tình huống, chúng ta lại đúc rút được những bài học quý giá. Bởi vì vậy, thucdemcungban.vn sẽ giới thiệu Bài văn mẫu mã lớp 6: kể về một kỉ niệm kỷ niệm (được khen, bị chê, gặp mặt may, gặp gỡ rủi, bị gọi lầm…)

Kể về một kỉ niệm kỷ niệm (được khen, bị chê, chạm chán may, gặp rủi, bị hiểu lầm)

Tài liệu sẽ bao hàm 3 dàn ý chi tiết và 25 bài xích văn mẫu lớp 6 tuyệt nhất, được cửa hàng chúng tôi tổng hợp. Muốn rằng rất có thể cung cung cấp thêm ý tưởng phát minh cho chúng ta học sinh khi trả thiện nội dung bài viết của mình. Mời tham khảo nội dung cụ thể được công ty chúng tôi đăng cài đặt ngay mặt dưới.

Bạn đang xem: Bài văn kể về kỉ niệm đáng nhớ


Kể về một kỉ niệm xứng đáng nhớ


Dàn ý kể về một kỉ niệm xứng đáng nhớ

1. Mở bài

Dẫn dắt, reviews về kỉ niệm xứng đáng nhớ: Kỉ niệm là vấn đề vô cùng quý hiếm trong cuộc sống đời thường của nhỏ người. Đến bây giờ, em vẫn còn nhớ mãi kỉ niệm về…


2. Thân bài

a. Reviews chung

Hoàn cảnh: Kỉ niệm xảy ra vào thời hạn nào? Ở đâu?

b. Diễn biến

Kể lại kỉ niệm theo một trình tự cụ thể (nguyên nhân, diễn biến, kết thúc)Suy nghĩ, cảm thấy của em về kỉ niệm: Trân trọng, ghi nhớ…Bài học rút ra cho phiên bản thân.

3. Kết bài

Khẳng định lại quý giá của kỉ niệm đối với bản thân: Kỉ niệm giúp phiên bản thân trưởng thành hơn, rút ra được thêm những bài học kinh nghiệm có giá trị.

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ ngắn gọn lớp 6

Bài văn chủng loại số 1

Kỉ niệm là vấn đề vô cùng quý hiếm trong cuộc sống của nhỏ người. Đến bây giờ, em vẫn còn đấy nhớ mãi kỉ niệm về lễ bế giảng sau cùng dưới mái ngôi trường Tiểu học tập thân yêu.

Buổi sáng sủa hôm đó, em mang đến trường từ khôn xiết sớm. Chào thân ái bố, em phi vào trường với một xúc cảm thật sệt biệt. Hôm nay, ngôi trường tiểu học thân thuộc trông không giống hẳn. Sân trường đã được quét dọn siêu sạch sẽ. Số đông hàng ghế được xếp ngay ngắn. Ở phía trên khoanh vùng sân khấu treo một lớp băng rôn màu sắc xanh. Mẫu chữ white color nằm ở chính giữa vô cùng rất nổi bật “LỄ BẾ GIẢNG NĂM HỌC 20… - 20... ”. Phía bên dưới là thương hiệu trường “THCS….”. Phía hai bên sân khấu cũng rất được treo đa số lá cờ đỏ thắm.

Các thầy cô ăn mặc rất trang trọng. Còn học trò như bọn chúng em thì mang đồng phục. Bảy giờ cha mươi phút, buổi lễ mít tinh bắt đầu. Phần đa tiết mục nghệ thuật lần lượt được trình bày. Sau đó, thầy hiệu trưởng thay mặt các thầy cô vạc biểu. Từng tiếng nói của thầy vang vọng mọi sân trường, ngấm sâu vào trọng tâm trí mỗi học tập trò. Sau lời phân phát biểu, cô tổng phụ trách chuyển sang phần trao phần thưởng cho học viên xuất nhan sắc của năm học tập vừa rồi. Em cảm xúc rất từ hào lúc lên nhận phần thưởng, được bắt tay và dấn lời khen trường đoản cú thầy hiệu trưởng. Lời khen đó khiến em có thêm hễ lực để nỗ lực học tập xuất sắc hơn vào tương lai.

Buổi lễ xong xuôi trong niềm hân hoan, vui mắt của thầy cùng trò. Từ giã mái ngôi trường tiểu học thân yêu, em sẽ nhớ mãi hầu hết kỉ niệm đẹp tươi bên thầy cô, các bạn bè.

Bài văn mẫu số 2

Trong cuộc đời, hẳn mỗi người đều đã từng mắc lỗi. Tuy vậy nhờ phần lớn lỗi lầm đó, mà bọn họ trở nên trưởng thành và cứng cáp hơn.


Khi còn nhỏ, không ít lần tôi đã khiến cho mẹ yêu cầu lo lắng. Lúc tôi bị ốm, chị em phải thức xuyên đêm để siêng sóc. Tốt khi tôi mải chơi quên về nhà, người mẹ đã lo lắng đi tìm. Đặc biệt, có một kỉ niệm mà lại tôi vẫn ấn tượng mãi. Năm học lớp sáu, tôi mải chơi yêu cầu rất lười học. Cô giáo chủ nhiệm đã buộc phải gọi năng lượng điện về cho cha mẹ để trao đổi. đầy đủ lúc ấy, bà bầu đều vơi nhàng hướng dẫn tôi. Tôi chỉ nghe và xin lỗi mẹ, rồi cũng quên ngay lập tức sau đó.

Một hôm, sau giờ đồng hồ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi. Bởi vì mải chơi đề xuất đến khi nhận thấy thì cũng đã khoảng chín tiếng tối. Tôi cảm xúc khá sợ và nhanh lẹ đạp xe về bên nhà. Đến phần đường tối, tôi hốt nhiên đâm yêu cầu một dòng xe máy. Tôi bị trượt ngã và cảm giác chân tay thường rất đau. Sau đó, tôi còn bị chết giả đi.

Đến khi tỉnh dậy, tôi vẫn ở trong bệnh viện và chú ý thấy bà bầu ngồi bên. Thời điểm đó, một cảm hứng hối hận nhịn nhường như bao phủ lấy tôi. Tôi rất mong mỏi cất giờ đồng hồ xin lỗi chị em nhưng không dám. Bà mẹ chỉ chú ý tôi bằng góc nhìn dịu dàng. Tuy vậy tôi biết trong tâm địa mẹ đang vô cùng buồn. Cũng rất may mắn là do người đi xe vật dụng kịp phanh gấp, phải tôi chỉ bị xây xát nhẹ. Chỉ với sau hai, cha ngày là rất có thể ra viện.

Tôi được ba đưa về. Vào nhà, tôi thấy người mẹ đang ngơi nghỉ trong nhà bếp cặm cụi nấu ăn. Tôi dìu dịu đi vào, toàn đều món nhưng tôi thích vẫn bày trên bàn ăn. Tôi chạy đến và ôm lấy mẹ, khẽ nói: “Con xin lỗi chị em ạ!”. Chị em quay lại, mỉm cười nhìn tôi với nói: “Không sao đâu con, chỉ việc con nhận ra lỗi lầm với chịu đổi khác là được!”. Dịp ấy, tôi bỗng bật khóc. Tôi biết rằng mình đã khiến cho bố mẹ băn khoăn lo lắng rất nhiều. Tính từ lúc đó trở đi, tôi cố gắng học tập chăm chỉ, thường xuyên giúp đỡ cha mẹ công câu hỏi nhà.

Một kỉ niệm xứng đáng nhớ đã hỗ trợ tôi trưởng thành hơn. Tự đó, tôi cũng thêm hiểu cha mẹ, trân trọng gia đình của chính mình nhiều hơn.

Bài văn chủng loại số 3

Ngày hôm nay, bởi trời mưa to, lại không tồn tại áo mưa, đề nghị em đành nên ngồi lại trong lớp học hóng mưa tạnh rồi bắt đầu về nhà. Trong khi cùng lũ chúng ta ngồi nhìn mưa rơi, em lại tự dưng nhớ về kỉ niệm bên dưới mưa của bản thân vào hơn ba năm về trước.

Hồi đó, em vừa lên lớp 2, vẫn quen lớp, quen bằng hữu rồi cần rất dạn dĩ. Giờ đồng hồ ra chơi nào, em cũng cùng chúng ta chạy đi dạo khắp sân trường. Hôm đó, bọn chúng em được nghỉ học tập sớm không báo trước, nên phụ huynh chưa mang lại đón kịp. Bởi vì vậy, chúng em đành ngồi lại ở hiên chạy dọc lớp để chờ người đến đón.

Tự nhiên thời gian ấy, trời lại đổ mưa rào. Khiến trên sân tất cả đầy hầu hết vũng nước to lớn nhỏ. Nắm là em cũng các bạn rủ nhau mặc áo mưa rồi ra sân chơi. Dưới trận mưa chúng em hò reo, rượt xua nhau khôn cùng vui vẻ. Một lát sau, bọn chúng em rủ nhau thi khiêu vũ qua những vũng nước đọng, xem ai nhảy đầm qua vũng nước to hơn vậy thì sẽ thắng. Trong khi chơi, bởi vì tính hiếu thắng, em đưa ra quyết định thử mức độ với một vũng nước lớn. Và tất yếu là em không thể nhảy qua được. Em bửa xuống giữa vũng nước, làm cho nước phun tung tóe khắp nơi, còn phiên bản thân thì ướt không còn cả. Cùng lúc đó, mẹ em cho đón. Thấy em bị ướt không còn như vậy, bà mẹ đã khôn cùng tức giận. Về mang lại nhà, người mẹ liền chuyển em đi tắm rửa gội thay áo quần khô rồi new mắng em một trận đề nghị thân. Sau hôm đó, em bị cảm đến gần một tuần mới khỏi. Khiến cho em từ quăng quật hẳn thói đậm chất cá tính của mình.


Sau sự kiện lần đó, em trở đề nghị ngoan ngoãn với nghe lời chị em hơn. Không đậm chất ngầu lung tung nữa. Và mỗi lúc trời đổ mưa, thì em lại bồi hồi mà ghi nhớ về kỉ niệm đần độn nghếch ấy của mình.

Kể về 1 kỉ niệm đáng nhớ

Bài văn chủng loại số 1

Dân tộc nước ta vốn giàu truyền thống cuội nguồn tôn sư trọng đạo. Hằng năm, vào trong ngày 20 mon 11, các trường học lại tổ chức triển khai buổi lễ tri ân đến các thầy cô giáo. Hòa thông thường không khí đó, trường học của em cũng đã tổ chức một buổi lễ thiệt long trọng.

Buổi sáng sủa hôm đó, em tỉnh dậy thật sớm. Sau khi chuẩn chỉnh bị xong xuôi, em sút xe mang đến trường. Ngôi trường đã có được quét dọn sạch sẽ, trang trí cờ hoa rực rỡ. Trên sân trường, hầu như hàng ghế được xếp ngay lập tức ngắn. Phía khoanh vùng sân khấu gồm treo một tờ băng rôn màu xanh. ở vị trí chính giữa đính một chiếc chữ in hoa white color nằm: “LỄ KỈ NIỆM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20 - 11”. Bên dưới có ghi: “Trường THCS…, ngày 20 tháng 11 năm…”. Các thầy cô và học sinh đều ăn mặc rất trang trọng, kế hoạch sự. Các thầy khoác quần âu, áo sơ mi. Còn những cô giáo thì mang áo dài. Học viên mặc đồng phục của trường.

Bảy giờ ba mươi phút, buổi lễ mít tinh bắt đầu. Đầu tiên, một số trong những tiết mục nghệ thuật được biểu diễn. Những bài hát “Bụi phấn”, “Người thầy” tốt “Mong ước kỉ niệm xưa” vang lên như 1 lời tri ân các thầy cô giáo. Sau đó, toàn bộ giáo viên và học viên cùng đứng lên làm lễ kính chào cờ. Sau phần ra mắt của cô tổng phụ trách, thầy hiệu trưởng đã bao gồm lời phân phát biểu. Tiếp đến, em đã thay mặt cho học sinh toàn trường trình bày cảm nhận với gửi lời tri ân tới thầy cô giáo. Đây là lần thứ nhất em đứng phát biểu trước đám đông nên cảm thấy khôn xiết hồi hộp. Mà lại cô Hoa - cô giáo công ty nhiệm sẽ gửi lời khích lệ giúp em có thêm mức độ mạnh. Đứng trên sảnh khấu, em tuyên bố thật rõ ràng, lờ đờ rãi. Thỉnh thoảng, em lại nhìn xuống bên dưới sân trường. Mọi người đều đang để ý lắng nghe. Phần trình diễn kết thúc, em nói lời cảm ơn và nhận thấy một tràng pháo tay vang lên.

Sau đó, em còn nhận ra lời khen ngợi của cô ý giáo nhà nhiệm. Điều đó khiến cho em cảm thấy rất vui sướng. Không những vậy, em còn tự hào khi được đại diện thay mặt học sinh toàn trường phát biểu cảm giác và nói lời tri ân với thầy cô giáo.

Ngày đơn vị giáo nước ta là một thời điểm lễ đặc trưng đối với thầy cô và học sinh. Cố hệ hôm nay cần phải tiếp tục phát huy truyền thống giỏi đẹp của dân tộc.

Bài văn mẫu mã số 2

Mỗi kỉ niệm đẹp tươi luôn được con fan lưu duy trì lại. Tôi cũng có nhiều kỉ niệm như vậy. Cùng qua đó, tôi vẫn học được những bài học kinh nghiệm quý giá.

Cuối tuần này, trường tôi tổ chức một buổi tham quan liêu cho học viên khối lớp sáu. Các bạn trong lớp tôi những tham gia. Chuyến tham quan du lịch đến với khu di tích lịch sử Cổ Loa. Vị trí đây gợi mang lại tôi ghi nhớ đến truyền thuyết về vua An Dương Vương.

Khu di tích Cổ Loa nằm tại huyện Đông Anh, tp Hà Nội. Đúng sau giờ ba phút, công ty chúng tôi phải có mặt ở trường, lên xe với điểm danh. Bảy giờ, xe bắt đầu xuất phát. Bên trên xe, mọi bạn cùng truyện trò rất vui vẻ. Xe cộ đi khoảng tầm một tiếng thì tới nơi. Sau thời điểm xuống xe, shop chúng tôi tập trung theo từng lớp nhằm đi tham quan. Từng lớp sẽ sở hữu được một anh hoặc chị hướng dẫn viên du lịch dẫn đi tham quan.

Trước hết, học viên toàn khối đã đến thắp hương ở đền thờ vua An Dương Vương. Sau đó, những lớp sẽ tới thăm lần lượt các vị trí như đình Cổ Loa (hay có cách gọi khác là Ngự Triều Di Quy), tiếp nối là Am Mị Châu (am Bà Chúa hay thường thờ Mị Châu), chùa Cổ Loa, chùa Mạch Tràng (Quang Linh tự), ở đầu cuối là đình Mạch Tràng. Ở mỗi địa điểm, cửa hàng chúng tôi lại được nghe các anh chị em hướng dẫn viên ra mắt những kiến thức bổ ích.


Đến trưa, shop chúng tôi sẽ triệu tập lại ăn uống trưa theo lớp rồi được nghỉ ngơi ngơi khoảng chừng một tiếng. Buổi chiều, học viên toàn khối sẽ triệu tập lại nhằm tham gia một số chuyển động tập thể. Đầu tiên, cửa hàng chúng tôi được tham gia cuộc thi “Đố vui tất cả thưởng”. Các câu hỏi có liên quan đến khu di tích lịch sử Cổ Loa mà công ty chúng tôi vừa được tham quan. Rất đa số chúng ta đã vấn đáp đúng và nhận ra phần thưởng. Đến câu hỏi cuối cùng là câu hỏi khó nhất, phần thưởng dìm được cũng đều có giá trị nhất. Một vài bạn giơ tay nhưng không trả lời đúng. Cô tổng phụ trách nên đưa ra các nhắc nhở nhưng vẫn chưa có ai vấn đáp đúng. Cân nhắc một lúc, tôi sẽ đoán ra được đáp án, xung phong vấn đáp và giành được phần thưởng. Tôi còn nhận ra lời khen của cô tổng phụ trách và một tràng pháo tay và ánh nhìn ngưỡng mộ các bạn học sinh vào khối. Điều đó khiến tôi cảm thấy rất khá tự hào.

Sau đó, shop chúng tôi còn được chơi những trò chơi dân gian như bịt mắt đập niêu, nhảy bao bố… Cuối cùng, shop chúng tôi còn được xem như một máu mục múa rối nước, cùng hát quan họ. Chuyến du ngoạn tham quan khu vực di tích lịch sử dân tộc Cổ Loa đã hỗ trợ tôi học hỏi và chia sẻ thêm những điều vấp ngã ích.

Xem thêm: Top 13 Bài Thuyết Trình Về Áo Dài Truyền Thống, Thuyết Trình Về Áo Dài Truyền Thống

Một kỉ niệm đẹp đẽ và đáng nhớ. Tôi đã và đang học hỏi được không ít kiến thức hữu dụng hơn và thêm yêu quê hương, quốc gia của mình.

Bài văn mẫu số 3

Trong cuộc đời, kỉ niệm là số đông điều thật đẹp đẽ và đáng trân trọng. Từng người đều phải có những kỉ niệm xứng đáng nhớ, tôi cũng vậy. Một trong số đó đó là kỉ niệm về ngày khai giảng đầu tiên.

Tối hôm trước, người mẹ giúp tôi chuẩn bị đầy đầy đủ quần áo, sách vở. Sáng sủa hôm sau, tôi ngủ dậy thật. Đúng bảy giờ, ông nội chở tôi đến trường trên dòng xe đạp. Cảnh vật 2 bên đường đã quen thuộc mà hôm nay sao thật khác. Đường phố dường như đông đúc hơn đa số ngày. Rất nhiều bạn học sinh trong bộ xống áo mới. Khuôn mặt của chúng ta vừa gồm chút lo âu, vừa tất cả chút háo hức.

Dù đang đi vào trường thừa nhận lớp và được thiết kế quen với thầy cô, bằng hữu trước đó. Dẫu vậy tôi vẫn cảm thấy vô thuộc háo hức. Tôi mặc cỗ đồng phục mới, đi đôi dép mà người mẹ đã tặng cho tôi và cùng ông nội bước vào trường. Thầy giáo đã đứng ngóng ở đầu hàng của lớp tôi nhằm đón các bạn học sinh. Tôi chào tạm biệt ông với ngồi vào nơi theo sự bố trí của cô. Buổi lễ khai giảng ra mắt thật trịnh trọng với lời phát biểu của thầy hiệu trưởng, lời phát biểu của các bạn học sinh cuối cấp và của một bạn học viên lớp Một. Cuối buổi lễ, thầy hiệu trưởng đã đại diện thay mặt thầy cô báo cáo trống khai trường. Khi nghe tới tiếng trống ấy, tôi cảm thấy bổi hổi và thiệt xúc động.

Buổi lễ khai giảng kết thúc trong niềm hân hoan của học tập sinh. Còn tôi cùng các bạn đi theo hàng vào lớp. Buổi học trước tiên diễn ra với bài bác tập đọc. Bọn chúng tôi để ý lắng nghe tiếng giáo viên giảng bài. Sau đó, cô giáo yêu mong cả lớp hiểu đồng thanh theo cô. Giọng đọc của tất cả lớp nghe thật to lớn và rõ ràng. Những tiết học tiếp sau diễn ra cũng khá vui vẻ cùng thú vị. Tôi còn nhiệt huyết giơ tay phát biểu cùng được giáo viên khen nữa. Điều đó khiến tôi siêu hạnh phúc. Đến chiều về, khi gặp lại ông nội sau một ngày học, tôi hân hoan kể đến ông nghe những mẩu truyện ở lớp học. Ông còn khen với thưởng mang lại tôi một que kem thật to vì sự cố gắng của mình.

Kỉ niệm về ngày khai trường trước tiên thật đẹp nhất đẽ. Đó là hành trang góp tôi vững bước trên con phố sắp tới.

Bài văn mẫu mã số 4

Ai cũng đầy ắp hồ hết kỉ niệm của 1 thời thơ ấu. Đặc biệt, những bắt đầu cắp sách cho trường, được gặp gỡ gỡ và có tác dụng quen cùng với biết bao thầy cô, bạn bè sẽ luôn luôn là các kỉ niệm sống thọ không bao giờ quên.

Những ngày đầu đi học, tôi luôn luôn được cô giáo khen viết chữ đẹp và đều. Em học hết sức khá môn tập viết mặc dù lại không xuất sắc môn toán. Đây là môn học mà em sợ hãi nhất. Cô giáo mặc dù đã giảng dạy, gợi ý em làm bài bác rất cẩn trọng và tỉ mỉ tuy vậy do phiên bản thân sợ môn học tập này đề xuất những lời cô đào tạo và giảng dạy em thiếu hiểu biết nhiều hết. Biết vậy, bắt buộc cô sẽ đổi chỗ mang lại em ngồi cạnh Hà - trong số những bạn học giỏi toán độc nhất vô nhị lớp – nhằm học tập thuộc nhau. Với mọi người trong nhà làm bài bác tập nhóm đã hỗ trợ cho em văn minh hơn cực kỳ nhiều. Em sẽ học được phương pháp học toán của bạn. Thậm chí, trong số những bài toán khó, chúng ta còn hướng dẫn em cách tiếp cận sự việc và phương pháp giải phù hợp. Tự một học viên yếu môn toán, em đã ban đầu có niềm ham mê và mếm mộ với môn học này.

Có một lần trong một bài xích kiểm tra toán, em không có tác dụng được bài. Em ngồi loay hoay gần như cả buổi để giải. Hà thấy vậy liền viết viết ra một tờ nháp. Sau đó, bạn vo vo lại rồi dìu dịu đưa mang lại em. Em cảm giác rất vui khi được bạn giúp đỡ nhưng đồng thời cũng thấy bứt rứt vào lòng. Rồi em cố tờ giấy đã vò nhét vào học tập bàn. Em đột nhiên nhớ lời cô giáo dạy: “Thất bại là chị em thành công”. Em ko muốn bản thân mình cứ mãi yếu nhát môn toán. Hà cũng thúc giục em giở tờ giấy ra chép. Nhưng phiên bản thân em kiên quyết lắc đầu và liên tiếp ngồi cân nhắc cách làm. Khi chỉ còn khoảng năm phút thì không còn giờ có tác dụng bài, bỗng nhiên những lời giáo viên giảng như hiện nay về trong thâm tâm trí em. Một hồi viết nháp các công thức đang học, em tự dưng phát hiện ra tôi đã bỏ chẳng chú ý một phép tính. Em nóng vội sửa lại bài bác làm. Khi trống báo hiệu dứt giờ đánh giá cũng là thời điểm em xong xuôi bài thi.


Cô giáo trả bài bác kiểm tra và em đạt điểm 8 - một hiệu quả xứng đáng với sự cố gắng nỗ lực của bản thân, Hà cũng khá vui trong khi thấy em vẫn học khá hơn trước. Đến hiện thời mỗi khi kể lại, tôi lại thấy hoan hỉ trong lòng.

Bài văn mẫu số 5

Kỉ niệm vô cùng đặc biệt quan trọng trong cuộc sống của từng người. Đối với riêng rẽ tôi cũng vậy, phần lớn kỉ niệm đó đã trở thành hành trang để bước vào cuộc sống trong tương lai.

Trong cuộc đời, bọn họ chắc hẳn đã ít nhiều lần mắc lỗi. Nhưng lại nhờ bao hàm lỗi lầm này mà tôi thêm trưởng thành hơn. Vấn đề đó xẩy ra khi tôi còn học năm lớp năm. Vào một lần ham chơi, tôi vẫn trốn học cùng với nhóm bạn ra ngoài chơi điện tử. Mà lại cô giáo công ty nhiệm đã phát hiện tại ra. Cô đang nhắc nhở công ty chúng tôi trước cả lớp. Cô còn nói rằng đang đến chạm mặt phụ huynh nhằm trao đổi vào thời gian cuối tuần. Điều đó khiến cho tôi cảm thấy rất lo lắng. Ba của tôi rất nghiêm nhặt và khó tính.

Cuối tuần, cô đang đi đến nhà tuy vậy chỉ có người mẹ ở nhà, còn bố tôi đã đi được công tác. Cô nói chuyện với mẹ khoảng chừng một tiếng rồi ra về. Tôi ngồi trên phòng mà lòng lo lắng. Sau thời điểm cô ra về, chị em đã hotline tôi lại nhằm trò chuyện. Trái với thể hiện thái độ nhẹ nhàng của mẹ, tôi sẽ tỏ ra cạnh tranh chịu, còn cãi lại mẹ. Lúc nghe tới những lời tôi nói, chị em chỉ yên ổn lặng. Tôi thấy ánh mắt của mẹ bi quan bã.

Hôm sau, tôi đi học về thì nhận thấy một bức thư bên trên bàn. Tôi mở thư - một chiếc chữ quen thuộc của tía hiện ra. Những lời bố viết khiến cho tôi cảm thấy vô thuộc xúc động. Tôi nhận thấy những điều mà lại mẹ quyết tử cho mình thật to lao. Và tôi cảm thấy hối hận vô thuộc về những khẩu ca vô lễ dịp đó.

Buổi về tối hôm đó, sau khoản thời gian ăn cơm xong, tôi đã ý kiến đề xuất được giúp bà mẹ rửa bát. Sau đó, khi cha mẹ ngồi xem vô tuyến đường ở phòng khách. Tôi đang nói lời xin lỗi với bố mẹ. Dịp đầu, bố mẹ rất ngạc nhiên. Cơ mà sau đó, tôi cảm thấy được cha mẹ đã hết sức xúc động. Cả hai cùng nói: “Không sao đâu, con gái yêu của bố mẹ!”. Tôi ôm chầm lấy phụ huynh của mình. Nước đôi mắt rơi lúc này mà ko biết.

Quả thật, mái ấm gia đình luôn yêu thương bọn họ vô điều kiện. Những người thân đã bao dung, dạy dỗ dỗ cho mỗi người những bài học quý giá. Kỉ niệm này so với tôi thật ý nghĩa sâu sắc biết bao.

Bài văn mẫu số 6

Những kỉ niệm thường mang lại cho con người nhiều bài học quý giá. Cùng tôi cũng đã có một kỉ niệm như vậy mà đến bây chừ tôi vẫn còn đấy nhớ mãi.

Trong giờ ra chơi tuần trước, tôi đang ngồi chép bài. đột nhiên, Tuấn - bạn cùng bàn của mình tiến đến, khuôn phương diện cậu tỏ ra khá tức giận. Tôi chưa kịp hỏi han gì thì Tuấn đã mập tiếng:

- bao gồm phải cậu đã đưa tiền của tớ không? Chỉ gồm cậu biết tớ có một số tiền phệ như vậy. Số tiền đã biết thành mất sau máu thể dục, cơ mà cậu đang xin ngủ giờ đó.

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xẩy ra thì Tuấn đã lấy cặp của tôi, rồi lục khắp những ngăn. Tôi cảm thấy khá tức giận, nhưng bất chợt nhớ ra vào đầu buổi học, Tuấn gồm nói với tôi chuyện có tiền tới trường để đóng góp học phí. Dĩ nhiên số tiền đã bị mất, tôi tức thì nói với Tuấn:

- chưa hẳn tớ đâu, Tuấn ơi! Tớ đo đắn cậu nhằm số tiền đó nơi đâu mà!

Nhưng Tuấn không nghe. Mọi góc nhìn của các thành viên vào lớp đổ dồn về phía tôi. Ai cũng thể hiện cách biểu hiện bất bình và rất nhiều người đã công bố kết tội. Tôi chỉ biết yên ổn lặng, lòng cực khổ vô cùng.

Trước tình trạng lớp học tập như vậy, bạn lớp trưởng đã nhờ mang lại sự trợ giúp của cô giáo công ty nhiệm. Cô đã yêu cầu cả lớp đơn chiếc tự và hỏi tôi về chuyện vừa xảy ra. Tôi lo lắng không biết phải lý giải ra sao cho mọi tín đồ và Tuấn hiểu. Bỗng nhiên, chúng ta lớp trưởng đã vực lên nói trước cả lớp:

- Thưa cô và những bạn, tôi tin rằng Hùng không đem số tiền vàng Tuấn.

Bạn lớp trưởng tiếp tục:

- Đầu tiên, Hùng là bạn bạn tốt nhất có thể bụng. Thậm chí, Hùng còn tích lũy tiền nạp năng lượng sáng của chính mình để ủng hộ mang đến quỹ tự thiện của trường. Hùng luôn sẵn lòng hỗ trợ những các bạn có hoàn cảnh khó khăn vào lớp. Không chỉ vậy, bài toán Tuấn cuống quýt kết tội chúng ta Hùng bởi vì nghĩ chúng ta đã biết về khoản tiền đó của mình, trong khi chưa xuất hiện bằng hội chứng thuyết phục là vẫn quá vội vàng.

Các thành viên trong lớp hầu hết trầm trò tán đồng. Tôi cảm xúc nhẹ nhõm phần nào. Tôi nhìn các bạn lớp trưởng, lòng đầy cảm kích. Rồi như được tiếp thêm mức độ mạnh, tôi lập tức lên tiếng:

- Thưa cô giáo, thưa những bạn. Đúng là tôi gồm biết về số chi phí đó, nhưng mà tôi xin xác minh mình không mang cắp. Vào giờ thể dục, tôi đã xin nghỉ. Nhưng lại khi đó, tôi vẫn lên phòng y tế của trường cùng ở lại đó đến khi xong giờ vì bị đau nhức bụng. Cô y tế hoàn toàn có thể làm hội chứng cho tôi.

Nghe xong, mọi bạn đều tỏ vẻ tán đồng. Thầy giáo yêu cầu Tuấn khám nghiệm đồ dùng cá thể của bản thân một lần nữa. Tuấn đã làm cho theo. Thiệt may, khoản tiền đóng học của Tuấn sinh hoạt trong bâu áo khoác. Cậu đã để nó ngơi nghỉ ngăn bản học. Bởi Tuấn chỉ lưu giữ rằng mình đã cất cẩn thận trong cặp sách, mà xem nhẹ đã nhằm số tiền đó vào túi của áo như vắt nào. Cả lớp thở phào nhẹ nhõm, tôi cũng vậy. Sau đó, Tuấn đang xin lỗi tôi. Cơ mà tôi không trách bạn. Tôi động viên và cảnh báo Tuấn lần sau nên cẩn thận hơn.

Kỉ niệm về một đợt bị hiểu lầm khiến tôi rút ra được rất nhiều điều xẻ ích. Dù trong bất kể hoàn cảnh nào, các bạn cũng đề xuất bình tĩnh nhằm xử lí những chuyện một cách xuất sắc nhất.

Bài văn mẫu số 7

Trong cuộc đời của mỗi người đều có những kỉ niệm xứng đáng trân trọng. Đó là hành trang để chúng ta vững lao vào đời. Với tôi cũng có những kỉ niệm xinh tươi như vậy.

Kỉ niệm mà lại tôi vẫn nhớ sẽ là buổi khai giảng cuối cùng của năm học cung cấp một. Một buổi lễ thật ý nghĩa sâu sắc đối với một học tập sinh. Tôi còn lưu giữ hôm đó là một ngày cuối thu. Bầu trời trong xanh, cao thẳm. Tôi ngủ dậy từ rất sớm để chuẩn bị mọi thứ. Bảy giờ yếu mười lăm phút, người mẹ đưa tôi cho trường.

Xem thêm: Top 10 Tập Làm Văn Lớp 5: Bài Kiểm Tra Viết ) Trang 45 Sgk Tiếng Việt 5 Tập 2

Buổi lễ khai giảng ban đầu vào đúng bảy giờ bố mươi phút. Mở đầu là các tiết mục nghệ thuật chào mừng lễ khai giảng. Tiếp nối là phần diễu hành của các em học viên lớp một. Khi nhìn thấy khuôn mặt bỡ ngỡ của các em, tôi lại nhớ mang lại hình ảnh của mình lúc mới bước đi vào mái trường Tiểu học tập thân yêu.