Bài Thơ Cây Bàng Của Trần Đăng Khoa

  -  
Góc sân và khoảng tầm trời được tác giả Trần Đăng Khoa viết từ lúc 10 tuổi. Ban sơ nó mang tên Từ góc sân bên em, sau không ít lần tái bản và chỉnh sửa tập thơ sẽ được đổi tên thành Góc sảnh và khoảng tầm trời. Đây đó là một cuốn hồi lý ghi lại những ký kết ức của tuổi thơ đầy hồn nhiên và vui vẻ ở trong phòng thơ.


Bạn đang xem: Bài thơ cây bàng của trần đăng khoa


Xem thêm: Soạn Bài Thánh Gióng Ngữ Văn 6 Trang 6 Kết Nối Tri Thức, Thánh Gióng

Thông qua đó ta hoàn toàn có thể cảm nhận được rất nhiều khía cạnh không giống nhau trong cuộc sống đời thường dưới hai con mắt hồn nhiên của con trẻ thơ.


Xem thêm: Ielts Speaking Part 2: Describe A Beautiful City You Have Visited That You Like

Cầu Cầm

Cầu cầm cố là nuốm nàyĐến giờ em bắt đầu rõHàng cây bom chém dởLên chồi xanh thiết thaBạn nhỏ dại nào đi quaVai bay khăn quàng đỏTiếng chim hót đâu đóNghe ngọt vị ổi đàoRíu rít giờ đồng hồ ai chàoCánh đồng sẽ mùa gặtLúa quà trong lòng mắtTrời xanh trong lưỡi liềmChuyến xe cộ đi hết sức êmCầu chùng như nhịp võngCó giờ ru của sóngCó giờ đồng hồ ru của trờiSông ơi thương nhớ aiMà tư mùa nước đỏCon chim nghiêng đôi mắt ngóPhù sa hồng song chânNhư cụ mà cầu CầmMột máy bay Mỹ rụngBây giờ đa số mũi súngVẫn vươn trong tâm địa ngườiUống nước hố bom sâuNghé nhỏ nghiêng phương diện cười

Cây bàng

Cây bàng lá nõn xanh ngờiNgày ngày chim cho tìm mồi chíp chiuĐường xa nhiệm vụ sớm chiềuKê loại đòn gánh bao nhiêu fan ngồiĐêm qua em ngủ đi rồiThấy bàng tự dưng lớn, xuất sắc tươi kỳ lạ thườngThấy cả chưng Hồ về làngCũng ngồi ở cội cây bàng của em…

Cây bàng mùa đông

Suốt ngày hè chịu nắngChe mát những em chơiĐến đêm đông giá lạnhLá còn cháy đỏ trời

Cây dừa

Cây dừa xanh toả những tàuDang tay đón gió, chấp nhận gọi trăngThân dừa bạc bẽo phếch tháng nămQuả dừa – bọn lợn nhỏ nằm bên trên caoĐêm hè hoa nở thuộc saoTàu dừa – mẫu lược chải vào mây xanhAi mang nước ngọt, nước lànhAi mặc bao cao su hũ rượu quanh cổ dừaTiếng dừa làm dịu nắng và nóng trưaGọi đàn gió mang đến cùng dừa múa reoTrời vào đầy giờ rì ràoĐàn cò tiến công nhịp cất cánh vào bay ra…Đứng canh trời đất bao laMà dừa đủng đỉnh như là đứng chơi

Cây đa

Làng em có cây đaBên mương nước thân đồngLá xanh làn nước bạcBiển lúa vàng mênh môngCây đa call gió đếnCây đa vẫy chim vềĐa hàng ngày một lớnVà nuôi thêm các veDưới láng đa, nhỏ trâuThong thả nhai mùi hương lúaĐủng đỉnh đàn bò vềLông hồng như đốm lửaTrưa nắng và nóng lóe trên đầuCác bác làm nghỉ ngơi mátVòm đa rì rào xanhVe kêu, muôn lá quạt…

Cây xoan

Ngày nào xoan bé xíuGiờ bỗng nhiên vút sườn lưng trờiDưới nơi bắt đầu cây xám mốcBao lá cành khô rơi…

Cháu đi

Cháu về rồi con cháu lại điNgoài kia bom nổ ầm ì trong cả đêmChú nào có 1 chút nào yênĐêm nằm lo âu nghe rền tiếng bom

Cháu làm bà còng

Cái chân thì khuệnh khoạngTay gắng vẻo lưng congĐầu vấp đụng phải vểnhCháu chợt hoá bà còngMèo tròn mắt kỳ lạ lùngChị mỉm cười lăn ra đấtMẹ ngồi yên hồi lâuBà đứng trào nước mắt…

Chọc ếch

Em đi chọc ếch chiều nayGiỏ ko thoắt sẽ đựng đầy giờ kêuRâm ran suốt cả trời chiềuTiện mồm, em cũng hát theo một bài

Chớm thu

Sân trăng nghe đã dần dần phaiLưa thưa vài phân tử mưa xung quanh hàng câyNghe trời trở gió heo maySáng ra vại nước rụng đầy hoa cau…

Con bướm vàng

Con bướm vàngCon bướm vàngBay vơi nhàngTrên bờ cỏEm say đắm quáEm đuổi theoCon bướm vàngNó vỗ cánhVút lên caoEm nhìn theoCon bướm vàngCon bướm vàng…

Con chim giỏi hót

Con chim nó đỗ cành treBay ra cành trà nó hót tốt hayHót rằng cây phi lao nàyMấy anh lính trồng ngày ra điPhi lao mới nói rầm rìRằng anh quân nhân mai kia lại vềCon chim nó đỗ cành treBay ra cành trà nó hót hay hay…

Con cò white muốt

Con cò đi đón cơn mưaTối tăm mịt mù ai gửi cò về(Ca dao)Khi trận mưa đen rầm đằng đôngKhi cơn mưa đen rầm đằng tâyKhi cơn mưa đen rầm đằng nam, đằng bắcEm thấyCon còTrắng muốtBay ra đón cơn mưa…Cây lúa mừng vui phất cờDây khoai nảy xanh lá mớiCau xòe tay hứng giọt mưa rơiẾch nhái uôm uôm mở hộiCá múa tung tăng…Nhưng không một ai biếtCon còCo roChịu rétTrên cành cây…Đến khi cơn mưa lại đen rầm đằng đông, đằng tâyĐến khi cơn mưa lại đen rầm đằng nam, đằng bắcEm lại thấyVẫn bé cò ấyBay raTrắng muốtMừng đón cơn mưa…

Con con kê liếp nhiếp

Ngoài sân lội, mấy chú con kê liếp nhiếpĐi tìm kiếm mồi cùng mẹ bắt giun sâuTrời mưa lâm rạm làm các chú ướt đầuChú rùng mình, giọt mưa rơi khỏi cánhTrời mưa lớn hơn, rồi sau đâm ra tạnhChú chẳng giũ lông do mải bắt giun sâuNhưng nắng lớn chú vẫn khô đầuĐôi đôi mắt tròn vào như hai giọt nướcHai giọt nước không bao giờ khô được

Con mắt

Con đôi mắt trời nóng bỏngRừng rực phần đông ngôi saoĐêm đêm nhỏ mắt ấyCháy bùng trên mặt aoThẳm sâu bé mắt đấtHun hút phần đa giếng thơiĐêm đêm bé mắt ấyNói điều đưa ra với trời?

Con trâu black lông mượt

Con trâu đen lông mượtCái sừng nó vênh vác vênhNó cao lớn lênh khênhChân đi như đập đấtTrâu ơi ăn cỏ mậtHay là ăn uống cỏ gàĐừng ăn uống lúa đồng ta(Lúa của bà mẹ của chaPhải ghép cày vất vả)Trâu ơi, hấp thụ nước nháĐây rồi nước mương trongCó ánh khía cạnh trời hồngCó ánh khía cạnh trăng tỏBờ mương xanh mướt cỏCủa trâu đấy, tha hồTrâu cứ chén bát cho noNgày mai cày mang đến khoẻĐừng lo đồng nứt nẻTa bao gồm máy bơm rồiKhó nhọc mấy mùa thôiSau thì trâu được nghỉMáy cày rồi gồm nhéTrâu chỉ từ vui chơiHếch chiếc mũi, trâu cườiNhe cả hàm răng sún…

Cô Thị Mầu

Lúa rơm tạm bợ thu gọn gàng lạiMàn fonts căng đỏ sảnh đìnhĐiện xanh vòm nhiều cổ thụNgười xem đông như mít tinhXóm buôn bản như xóm làng xưaTrong giờ trống chèo sâu vợiTiếng mõ gửi hương hoa đạiLen dần vào phần đông tâm tưKìa cô Thị Mầu lên chùaĐỏng đảnh dáng vẻ đi, mắt liếcNgắm dòng tay cô phẩy quạtTưởng bản thân sống vẫn trăm nămNgười xem nhoáng như quên chịChiều ni gánh lúa bên trên đồngTần tảo nuôi em, nuôi mẹMười năm ròng rã chờ chồng…

Côn Sơn

Sáng đứng đỉnh Côn SơnHương đồng thơm vào túiChiều xay thóc góc nhàTóc lại bay gió núi

Cơn giông

Cơn giông tự dưng cuộn giữa làngBờ ao lở. Nơi bắt đầu cây bàng cũng nghiêngQuả bòng chết chẳng chịu chìmAo bé mà sóng nổi lên bạc tình đầu…

Dặn em

Tặng bé bỏng Giang, 4 tuổiMẹ phụ vương bận bài toán ngày đêmAnh còn đi học, mình em sinh sống nhàDặn em đừng có chơi xaMáy bay Mỹ phun không ra kịp hầmĐừng ra ao cá trước sânĐuổi bé bươm bướm, trượt chân, xẻ nhàoĐừng đi bêu nắng, nhức đầuĐừng vầy nghịch đất, mắt đau, lấm ngườiỐm đau thắt là mất đi chơiLàm cho bố mẹ mất vui vào lòngMẹ phụ thân bận việc ngày đêmAnh ngồi trong lớp, lo em làm việc nhà

Đám ma chưng giun

Bác Giun đào khu đất suốt ngàyTrưa nay chết dưới bóng cây sau nhàHọ hàng nhà kiến kéo raKiến nhỏ đi trước, con kiến già theo sauCầm mùi hương kiến Đất bạc tình đầuKhóc than loài kiến Cánh khoác màu áo tangKiến Lửa đốt đuốc đỏ làngKiến Kim kháng gậy, kiến Càng nặng vaiĐám ma đưa tới là dàiQua đều vườn chuối, vườn khoai, vườn cửa càKiến Đen uống rượu la đàBao nhiêu con kiến Gió cất cánh ra chia phần…

Đánh tam cúc

Bố vào lò gạchMẹ ra đồng càyAnh đi công tácChị săn vật dụng bayCả đơn vị vắng hếtChỉ còn bé GiangBé tiến công tam cúcVới nhỏ mèo khoangNắng hồng chín rựcBỗng nhiên bay vàoRung râu, chớp mắtMèo ta “Ngoao! Ngoao!”Đây là tướng tá ôngChân đi hài đỏĐây là tướng mạo bàTóc liu riu gióĐây là bé ngựaChân có bụi đườngVà đây quân sĩThuộc làu văn chương…– Quân này ngươi đượcQuân này tao chui!Mèo ta phổng mũi“Ngoao! Ngoao!” một hồi– Quân này mi chuiQuân này tao được!Mèo bỗng dưng dỏng taiMắt xanh như nước– À thôi… mi được!Bé Giang dỗ dànhMèo thè lưỡi đỏLiếm vào răng nanh…Nắng giới hạn trước cửaLúc nào ko hayĐã nghe sương bếpNhà ai thơm bay

Đánh thức trầu

Trẩu trẩu trầu trầuMày làm cho chúa taoTao làm chúa màyTao ko hái ngàyThì tao hái đêm(Câu hát của bà em)Đã ngủ rồi hả trầuTao đã từng đi ngủ đâuMà trầu mày đã ngủBà tao vừa cho đóMuốn xin mấy lá trầuTao không hẳn ai đâuĐánh thức mày nhằm hái!Trầu ơi, hãy thức giấc lạiMở mắt xanh ra nàoLá nào ước ao cho taoThì ngươi chìa ra nhéTay tao hái vô cùng nhẹKhông làm cho mày nhức đâu…Đã dậy chưa hả trầu?Tao hái vài lá nhéCho bà và mang đến mẹĐừng lụi đi trầu ơi!

Đập cửa Diêm Vương

Trích trường ca “Trừng phạt”Đoàn tín đồ điTrong sắc đẹp chiều rubi úa của âm tiLá thô lác đácNghe thoang thoảng mùi hương trầm ngan ngátTiếng chuông khua xa vời…Chó ngao yên lặng nhìn trờiQuỉ white đứng bồng thanh sắtCửa điện Diêm Vương đóng góp chặtĐoàn người nhận biết Thần ĐấtChân tay xây xát vệt bomTiếng Thần:– “Tôi đến đã mấy hômCửa điện vẫn không thấy mở”…Vi vu, vi vuĐây là lời của gióCác các bạn ơiHãy lắng tai lời của gió:– “Hỡi những người dân phẫn nộCác chúng ta đi hàng trăm cây sốBằng tia nắng chiếu ra từ bỏ trái tim mìnhĐây là chỗ tận cùngKẻ thù buộc phải đền tội ácGiờ trừng phạt: huyết rơi làm thịt nátSắp mang đến rồi! đang đến rồi!Nhưng hãy chờ, hãy chờ, các bạn ơiDiêm Vương vẫn ngủ…”Tiếng đoàn fan cắt ngang:– “Không thể chờ, cấp thiết chờ được nữaĐập cửa ngõ mau, đập cửa!”Tiếng đoàn fan đập tay vào cửa điện Diêm VươngTiếng bèn bẹt, hầu hết bàn tay giàTiếng sầm sập, số đông bàn tay có chửaTiếng cộc cộc, phần đa con ngựa chiến gỗTiếng rào rào, phần nhiều cành câyTiếng ầm ầm, đất bắn, ngói bayThành một âm nhạc chát choang nhức nhốiThành một âm thanh kinh hoàng dữ dộiNhư thiên nhiên đang chế tạo sông dựng núiNhư trái đất đã hình thành…Tiếng Diêm Vương:– “Quỉ sứ đâu? Sao tất cả chuyện lạ kỳ?”Tiếng đoàn người:– “Mở cửa ngõ đi! xuất hiện đi!Phải trừng phạt. Chúng tôi đòi trừng phạtNhững kẻ đã gây nên tội ác!”Diêm vương vãi xốc vội áo cách raTiếng xủng xoẻng thanh laDùi nện thòm thòm trống đáTiếng kèn long rúc lên ân hận hảCửa năng lượng điện mở toangCả một vùng nhếnh loáng sáng vàngLong lanh dát ngọcHồ sen xinh xinh như trăng mọcCá lửng lơ bơi, in bảy sắc ước vồngĐường vào sân uốn khúc vẩy rồngNền đá nét mây bay thanh thảnRừng rực chín hầu như quả đào, trái mậnTỏa mùi hương thơm ko thấy nghỉ ngơi trên trần…

Đất

Đất ý muốn nói điều chi thếMà không nói được với ngườiMà rộn rực trong quả ngọtMà rưng rưng color lá tươi

Đất trời sáng lắm hôm nay

Bác ơi! con cháu đến đây rồiBa Đình phượng đỏ, một trời tiếng veCháu nghe thành phố hà nội vào hèHồ Gươm nước biếc, tư bề hoa tươiSang năm chưng tám mươi rồiBác ơi! bác thấy trong bạn khỏe không?Hàng ngày bọn chúng cháu ước mongBác vui, bác bỏ khỏe là lòng cháu vuiBác lo nghĩ suốt một đờiĐể cho cái đó cháu vui chơi từng ngàyĐất trời sáng lắm hôm nayCháu chú ý mái ngói bóng mát bồi hồiBác ơi! con cháu đến đây rồiXanh trên nhà bác vẫn trời mùa thu…

Đêm Côn Sơn

Tiếng chim vách núi nhỏ tuổi dầnRì rầm giờ đồng hồ suối khi sát khi xaNgoài thềm rơi chiếc lá đaTiếng rơi rất mỏng mảnh như là rơi nghiêngMờ mờ ông bụt ngồi nghiêmNghĩ gì, ông vẫn ngồi yên lưng đền……Bỗng đâu vang giờ sấm rềnTỉnh ra em thấy trong đền đỏ hươngNgang trời kêu một tiếng chuôngRừng xưa nổi gió, suối tuôn ào àoĐồi thông sáng bên dưới trăng caoNhư hồn phố nguyễn trãi năm nào về thămEm nghe gồm tiếng thơ ngâm…Ngoài tê nòng pháo ướt váy sương khuya…

Đêm thu

Thu về lành giá buốt trời mâyBỗng nhiên đột nhiên thức giấc nào xuất xắc mấy giờÁnh trăng vừa thực vừa hưVườn sau gió nổi nghe như mưa rào